Đánh giá truyện hòa bình tìm Lại

Đánh giá truyện hòa bình tìm Lại

Khánh An là một du học sinh Việt tại nước anh nhưng mà sau khi tỉnh dậy từ một cơn mê thì cô không còn chút kí ức nào.

Ra mắt truyện yên ấm tậu lại

Tác giả: Thu Ngân
Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện yên ấm tậu lại

Cô mải miết chạy, không dám ngoái đầu nhìn lại dù có một lần. Mẫu bóng black vẫn chạy theo ẩn dưới. Sợ hãi, cô càng rứa sức chạy thật Nhanh về bên tia sáng le lói mỏng manh ở cuối con đường.

bỗng dưng con phố mất tích. Bước chân hụt hẫng. Mất thăng bằng, cả khung người chới với, cứ rứa rơi chủ quyền xuống một vực sâu cứ ngỡ cũng như không tất cả đáy.

Khánh An bất ngờ tỉnh giấc, mở chừng mắt. Những giọt mồ hôi rịn xuống mặt trán.

Hoá ra là một cơn mơ.

Cô ngồi dậy, dựa lưng vào thành giường. Vén mái tóc Black huyền ngang vai sang một bên, cô đút đầu dây headphone vào tai, ngón tay mau lẹ bấm lựa chọn bài bác hát “If tomorrow never comes” (“Nếu ngày mai không bao giờ đến”). Lời nhạc trữ tình qua giọng hát ấm áp của Ronan Keating mang lại cho cô một xúc cảm an ninh đến lạ. Chẳng hiểu sao cả đĩa hát hơn hai chục bài xích, cô chỉ thích nghe đi nghe lại bài bác hát này. Có lẽ đây là bài xích hát mếm mộ của cô trước kia?

Vâng, “có lẽ“…

có Khánh An ngay hiện tại không có gì đảm bảo. Mang đến phiên bản thân chúng ta là ai cô cũng còn lần chần.

Tất cả các gì cô biết về người sẽ là cái tên Nguyễn Khánh An, 20 tuổi. Chỉ một người ông chồng tên William Henderson, 29 tuổi, mà lại kể cả mặt mũi cụ nào cô cũng ngần ngừ.

>> Xem thêm thể loại Truyện ngôn tình trọng sinh

Theo lời BS Brown, cô bị mất trí nhớ, vị một phần đầu bị đụng đập mạnh trong vụ tai nạn ô tô. Cô sẽ hôn mê suốt sáu tháng qua, được y tá Catherine âu yếm cũng như theo dõi tại nhà theo sự sắp đặt của ông chồng cô.

Tuần trước cô tình cờ tỉnh dậy từ hôn mê. Câu hỏi này gần như nằm ko kể dự kiến, vì chưng các bác sĩ gần như chuẩn đoán hi vọng sống của cô cực kỳ mong muốn manh. Bác sĩ Brown bảo cô đây chắc cú chính là điều đặc sắc. BS đang đánh tiếng cho ông xã cô, hiện đã công tác ở Mỹ và sẽ quay trở lại Anh vào thứ hai tuần tới.

Thật là lạ! Khánh An cảm thấy cực kỳ táo bạo. Khắp cơ thể đã hết bất kì ẩn vết gì từ vụ tai nạn. Nếu không hề do sự trống rỗng trong trí óc thì chắc rằng cô sẽ chưa tin nổi nhà bạn đã biết thành tai nạn cực kỳ nghiêm trọng. Bất kỳ cô bao gồm cố suy xét tới đâu cũng cần yếu nặn ra được điều gì về quá khứ.

Cô cũng đã gắng lựa tìm manh mối của ký kết ức quanh hộ gia đình này. Tòa nhà nằm ở chốn ngoại ô yên bình của thủ đô Luân Đôn, phủ quanh bởi vườn rộng ngập tràn hương sắc hoa hồng. Kiểu dáng cảnh quan trong nhà khôn xiết tiến bộ, tuy thế cũng chưa bớt phần kỹ tính. Sàn căn nhà, tường ngôi nhà sẽ thơm mùi mới.

Cô vẫn lục tìm khắp địa điểm, tuy vậy cũng giống như trí óc của cô ý, ngôi nhà được quan tâm trống chưa. Ngoại trừ mọi đồ đạc thiết yếu ra thì không bao gồm bất cứ vật kỷ niệm hay hình họa chụp nào. Do đó nhưng mà mặt mũi nhà bạn ck giờ vẫn chính là ẩn số.

đang lặng mọi người xem xét chìm đắm trong tiếng nhạc, Khánh An tự dưng nghe thấy tiếng lách bí quyết dưới ngôi nhà. Cô gỡ dây headphone, dỏng tai nghe ngóng. Tiếng bước chân lục đục bên trên sàn gỗ từ tiền sảnh giờ đã lên tới lan can.

Khánh An chột dạ. Y tá Catherine vẫn về Trước khi cô ngủ. Ông xã cô tuần sau mới đi làm việc về. Không lẽ là trộm? Liệu cô bắt buộc giả vờ chưa nghe thấy nằm im án binh không cử động, hay là chũm gậy xuống ngôi nhà một tay bắt giặc?

Cô biết sức chúng ta yếu, buộc phải quyết định chọn cách đầu, chùm chăn giả vờ ngủ. Bụng lầm rầm cầu mong trộm chúng lấy hết cái chúng ý muốn rồi đi.

Tiếng bước đi tiến tới gần cửa phòng. Tay Khánh An run run nạm chặt vành chăn. Đầu liên tục Để ý đến các giải pháp minh bạch. Điện thoại hiện cô chưa gồm, máy bàn thì ở phòng ngoài, mong muốn chạy ra điện thoại tư vấn giờ cũng chưa kịp.

cửa nhà từ từ hé mở.

Khánh An sợ hãi, chú ý đến chặt mắt, nín thở.

Một bóng tổ ấm to lớn nhẹ nhàng đặt chân vào. Động đậy của người ấy khẽ khàng tới mức cô hầu như không nghe thấy được người nhà ấy vẫn ở gần ngay bên cạnh cô từ lúc nào. Cô vẫn nhắm tịt mắt.

Một phút…

Hai phút…

Năm phút…

vẫn chưa thấy đụng tĩnh gì…

Khánh An đang định hé mở mắt thì người thân ấy bỗng dưng ngồi xuống bên cạnh giường.

Bàn tay rắn chắc sở hữu số đông ngón tay dài vuốt nhẹ lên tóc cô, dịu dàng khều các tua tóc loà xoà trên trán sang một mặt.

chặng cách giữa cô cũng như người trong gia đình ấy thật gần. Gần tới mức có thể ngửi thấy một mùi hương quý ông thoang thoảng quyến rũ.

>> Đọc thêm list Cưới trước yêu sau

Cô bỗng nhiên thấy má tổ ấm ươn ẩm. Giọt nước chảy vào khoé miệng gồm do mằn mặn.

Là nước mắt… Người thân ấy đang khóc…

chắc rằng đây là ông xã cô, các bạn cơ mà cô đã ngày đêm chờ đợi chạm chán, tổ ấm mà lại cô có vô vàn cụm điều ao ước hỏi.

Trong chốc lát chạm chán này, Khánh An lại cảm nhận lúng túng thiếu rất là. Nếu mở mắt giờ đây, cô chả biết đang bước đầu nắm nào. Nếu như không mảy may phiêu lưu bạn đấy cũng như cũng chẳng tất cả cảm xúc gì, liệu nhà bạn ấy tất cả bị chấn thương nhẹ cụm lắm không?

Khi cô đã còn vẫn lưu ý đến băn khoăn cần làm gi, thì tổ ấm đó đứng dậy. Anh nhẹ nhàng Cách ra khỏi phòng và đóng ô cửa lại.

Cô thở phào nhẹ nhõm, tuy thế trong lòng lại thấy tiếc cặm cụi.

Khánh An ngắm thành viên gia đình trong gương. Cô chọn đi chọn lại cả tiếng đồng đại dương bắt đầu được một chiếc váy vừa ý. Màu xanh da trời lam lộng lẫy có tác dụng tôn lên vẻ xinh tươi trẻ linh động tuy nhiên không bớt phần dịu dàng nữ giới tính của cô gái đôi mươi.

Cô rón rén Bước xuống lan can. Tò mò, bối rối hệt cũng như lần đầu đi xem mắt. Suốt đêm qua cô đang không ngủ được, cứ nằm ý muốn trời cấp tốc sáng để được gặp mặt người thân đó.

Anh ngồi đọc báo bên trên chiếc ghế sofa cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài mập nhìn ra khu vườn. Khuôn mặt anh không mấy cảm xúc. Đôi mắt màu nâu hạt dẻ lướt Cấp Tốc qua cái chữ trên tờ báo sáng. Đôi mỗi mỏng hơi mím lại.

Khánh An ngẩn người trong gia đình nhìn anh. Ở anh dấu chứa một vẻ đẹp thật lạ lùng khiến nhà bạn chống chọi với thiết yếu dời mắt được. Vẻ nam tính đậm chất châu âu pha trộn mang cái đẹp bí ẩn Á Đông tạo ra một sự quyến rũ cạnh tranh cưỡng. Cặp kính cận cùng tôn mang màu tóc mang lại vẻ nghiêm nghị chững chàng. Tia nắng bao phủ lánh của buổi sớm mai hắt qua ô cửa kiếng rọi lên mái tóc nâu sáng khiến anh trông có lẽ một cục cưng trong cảnh tiên tĩnh lặng.

Anh nhấp cốc cốc coffe nghi bất tỉnh khói trong tay, dường như không để ý tới sự hiện diện của cô.

Khánh An khẽ hắng giọng:

– kính chào anh!

Thật may là phần não cỗ cất giữ ngôn ngữ chưa bị tác động ảnh hưởng trong vụ tai nạn. Không thì băn khoăn có tác dụng sao cô hình như có tuổi đời ở giai đoạn này cơ mà băn khoăn tiếng Anh.

Sau một chút yên lặng, anh nói mắt đã chưa rời tờ báo, giọng lạnh nhạt lạnh nhạt:

– Cô dậy rồi à?

Khánh An hơi sững lại bằng sự thiếu thiện cảm trong giọng nói của anh ấy. Còn chưa kịp chỉ dẫn thì anh đang nói tiếp, vẫn không phải nhìn cô:

– Đồ ăn bữa sáng của cô ở trên bàn đấy. Nếu thấy nguội thì cứ đưa vào lò vi sóng hâm lại.

Cô hướng mắt tới bàn ăn uống. Một đĩa đồ ăn lẫn đủ các món xúc xích, trứng chiên, thịt hun khói và bánh mỳ theo đúng truyền thống anh quốc được sắp sẵn trên bàn, cạnh một ly trà đã còn nghi xỉu khói. Cô nghe thấy tiếng anh lục đục ở bên dưới bếp điện sớm. Ngạc nhiên trong lúc cô mải lựa chọn quần áo, anh đã được thời gian nấu nướng nuốm này.

Cô ngồi xuống bàn, lí nhí:

– Cám ơn anh.

Anh chưa nói gì bổ sung, đang cúi đầu xuống tờ báo.

bầu không gian yên lặng. Chỉ nổi tiếng dao dĩa leng keng bên trên đĩa. Cô cảm nhận không khí tất cả chút stress. Cô bao gồm cả nghìn việc mà lại bỗng nhiên câu nói cứ trôi tuột đi đâu.

Khánh An lén liếc quan sát anh qua làn khói mỏng của cốc trà nóng. Thành viên nam nhi dửng dưng sẽ ngồi trước bên cô bao gồm chính xác là thành viên vẫn khóc lân cận cô đêm qua? Có thật gia đình bạn này là chồng của cô không? Sao cô cảm giác còn lạnh nhạt cách biệt hơn toàn bộ cơ thể lạ.

Lấy hết dũng mãnh, cô báo cáo phá vỡ sự yên lặng:

– Em tưởng thứ hai tuần sau anh new về?

– bên tôi ngừng câu hỏi sớm. – Anh gợi ý lật trang báo.

Khánh An khom người xuống đĩa ăn quan tâm đến, vậy sắp đặt các vấn đề trong đầu:

– Em còn tổ ấm nào khác không?

lúc này anh bắt đầu ngẩng đầu lên nhìn cô:

– chỉ một số bọn họ hàng xa ở Việt Nam, tuy thế không có người nào ở giai đoạn này.

– nạm còn bác mẹ em?

– ba má cô mất năm ngoái trong một tai nạn.

Khánh An bất chợt thấy đơn chiếc độc thân mang đến lạ.

– Em sang Anh từ lúc nào?

– Năm 18 tuổi – Anh đã giữ câu vấn đáp ngắn gọn.

– vậy… – Khánh An ngập dứt. -… Tất cả chúng ta cưới nhau được bao lâu rồi?

ánh nhìn vô cảm của anh thoáng hiện lên một ít đượm ai oán, nhưng giọng nói đang chưa cảm xúc:

– 14 tháng.

Anh bất chợt đứng dậy nhìn đồng:

– Xin lỗi, tôi buộc phải đi làm hiện giờ.

Anh bỏ lên trên bàn một dế yêu di động cầm tay rồi nói:

– chúng tôi đang mua số của tôi vào máy. Tôi tin là bác sĩ Brown và y tá Catherine vẫn đến cô số của mình. Về tối nay tôi đã về muộn bắt buộc đừng đợi tôi.

Ngắt lời anh sở hữu lấy cặp tài liệu rảo bước ra cửa Lúc đầu cô kịp nói gì bổ xung. Nhìn cửa nhà đóng lại mà lại Khánh An sẽ còn lần thần ngẩn ngơ.

Suốt hai tuần tiếp theo sẽ cứ do vậy. Cô chỉ được gặp gỡ anh chừng 15, 20 phút vào buổi sớm. Ban đêm anh về khuya lơ khuya lắc tầm nửa đêm. Về tới căn nhà là đi ngủ ngay buộc phải cũng chẳng có thời gian chat chit. Cuối tuần cũng xấp xỉ như mất tích biệt tăm. Khánh An tất cả cảm hứng anh cố ý tránh bên cô.

nhiều cuộc đối thoại giữa anh và cô sẽ cứ cứng ngắc, lạnh lẽo hệt vì thế. Cái này làm cô khôn xiết không biết. Trước đây hai nhà bạn ra sao? Là hoàng hậu chồng bắt đầu cưới hơn một năm mà đang cũng như cố kỉnh này sao? Chẳng nhẽ là hôn nhân không tình yêu? Nếu vậy thì tại sao lại cưới nhau?

Cứ mỗi lần cô định hỏi về chủ đề này thì anh lại cụ lảng tránh. Thế cho nên cô chưa hỏi bổ xung được gì về mối quan hệ của hai người thân, và cũng chẳng tất cả mấy báo cáo về anh.

Điều lôi cuốn nhất đối sở hữu Khánh An đó là bài toán nhập học vào tháng tới. Ngoại trừ không nhớ chuyện trong quá khứ, Khánh An cảm giác được quan tâm khoẻ bạo gan, đề nghị bắt đầu ngán ngẩm câu hỏi ngồi không. Ít nhất đi học vẫn mang lại cô vật gì đấy để có tác dụng và cách chạm chán nhà bạn này mình kia. Theo lời anh nói thì cô đã hoàn thành kết thúc khoá dự bị đại học thuở đầu bị tai nạn. Vậy nên năm nay có lẽ học lên năm nhất. Cũng may cô tỉnh dậy trước ngày khai giảng phải thủ tục nhập học cũng chưa quá vấn đề.

các ánh sáng ban mai ban đầu đậy ló chiếu xuyên qua khe trận gió dày rọi vào ngôi nhà.

Reng…Reng…Reng…Tiếng chuông đồng đại dương báo thức vang lên inh ỏi.

đang không mở mắt, Khánh An với tay sờ soạng tắt chuông. Thời tiết vào thu se se lạnh khiến cô cảm nhận lười quá đỗi. Tuy thế ngày nay cô quyết vai trung phong dạy sớm hơn anh.

Cô sẽ suy nghĩ kỹ rồi. Bất kỳ mối quan hệ của hai người trong gia đình trước kia bần thay nào. Cô ao ước hiện giờ bắt đầu lại từ đầu. Dù gì anh cũng là chồng cô, quan trọng cả ngày mặt nặng mày nhẹ được. Nếu yêu anh, ân cần anh hết lòng, cô không tin là anh đang cứ dửng dưng sắt đá mãi. Bài toán là ở khu vực cô không có nhiều cơ hội gặp anh. Vì thế cô nên tận dụng triệt để khoảng thời gian ngắn ngủi buổi sáng này. Cô vẫn trổ tài nội trợ đảm trách, để xem anh làm sao mà lại cưỡng lại được.

tất tả đánh răng rửa mặt chũm quần áo, Khánh An nhảy chân sáo xuống ngôi nhà. Quyết trọng điểm mới này làm cô cảm thấy hết sức vui vẻ phấn chấn, miệng ngân nga khe khẽ một giai điệu ngẫu hứng.

Cô lục lọi lấp lạnh lấy nguyên liệu ra và bắt đầu tráng bánh cuốn. Món này tuy làm cho mất thời gian nhất là khi chưa có những phép tắc gần như, tuy nhiên ăn uống thì tuyệt ngon. Bộ não mọi người thật ảo diệu. Cô quên sạch về bạn dạng thân các bạn và cụm mối quan hệ. Cơ mà mọi thứ về đời sống các ngày và báo hiệu chung quy thì cô đã biết. Rắc lớp hành phi thơm phức lên bên trên đĩa bánh, cô ăn nhập ngắm tòa tháp của bản thân mình được bày vẽ ngay ngắn bên trên bàn ăn uống.

6 giờ 30 phút.

William đẩy cửa ngõ bước đến, đã tươm tất trong âu phục đi có tác dụng. Trông anh thật lịch thiệp có mẫu áo sơ mi kẻ màu hồng phấn và quần Tây. Anh khựng lại vài giây khi thấy cô ngồi chờ anh ở bàn ăn kèm nụ mỉm cười toét tới tận có tai.

– Anh dậy rồi à? Do dự trước đây em gồm nấu món này mang đến anh chưa? – Khánh An nói giọng vui vẻ, mắt liếc xuống món thức ăn.

William từ từ tiến lại gần, rồi đứng quan sát một lúc. Vẻ bên anh vô cảm cạnh tranh đoán.

– tôi chưa có thói quen ăn sáng.

Anh lạnh nhạt buông lời, rảo Cách về bên ô cửa. Khánh An chóng vánh đứng dậy cố gắng lấy cánh tay anh kéo lại. Bất thình lình song song với đụng chạm này, William chóng vánh hất tay cô ra, vô tình đẩy đĩa các loại thức ăn rơi xuống đất vỡ choang.
Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *