Đọc chap 11 truyện tiên hiệp “Tinh thần biến”

Đọc chap 11 truyện tiên hiệp “Tinh thần biến”

Chap 11: Cực Hạn Huấn Luyện (2)

Tác giả: Ngã Cật Tây Hồng Thị

“Chỉ lực, biện pháp tốt nhất là luyện riêng từng ngón tay, nhưng hiện tại chỉ lực của ngươi rất yếu, trước tiên chiếu theo lý lẽ Thiết Sa chưởng, đây là găng tay Thiên Tàm ti, đầu tiên ngươi đeo vào, luyện chỉ lực hay đối không được để cơ nhục trên tay bị thương tổn.”
Triệu Vân Hưng sớm đã chuẩn bị găng tay Thiên Tàm ti đưa cho Tần Vũ. Tần Vũ vui mừng nhận găng Thiên Tàm đeo vào tay.
“Đây là cát hồ trắng, hai tay ngươi dùng toàn lực xúc vào, không được ngưng, chờ đến lúc ta bảo ngưng thế hệ được ngưng.” Triệu Vân Hưng đứng ngay cạnh chậu cát trắng nói.
“Rõ, lão sư!”
Tần Vũ nghĩ kiểu huấn luyện này như chơi đùa, mà nhị chân đau nhức, cố nhịn đau, cắn răng bước tới chậu cát cách đó mười mét, Tần Vũ đem găng Thiên Tàm ti, không ngừng xúc xuống, lần nào cũng rất cố gắng.
“A!”

Xem thêm: truyện đam mỹ sủng
Tần Vũ không kiềm chế được than một tiếng, tuy có găng Thiên Tàm ti đại diện ngón tay, mà mỗi lần xúc tay xuống, hành động đó thực sự hình họa hưởng không nhỏ tuổi lên tay.
Xúc nhanh đến cùng cực, lực cản của bạch sa phản lại làm cho ngón tay Tần Vũ dần dần nhức kinh khủng. Tần Vũ không còn cách nào liền kì dị giảm độ sâu của cú xúc, thông thường xúc đến tận đáy, nhưng hiện tại xúc phổ biến, thoải mái hơn rất nhiều.
“Xúc đến đáy, không được lười.” Triệu Vân Hưng uy nghiêm nói.
Tần Vũ giật mình, chỉ cắn răng tiếp tục chịu đựng.
Dù Tần Vũ thích cái cảm giác vượt qua cực hạn, mà mười ngón tay nối tiếp với tim, mười ngón tay đau nhức không kết thúc khiến cho hắn thực sự âu sầu, hắn chỉ là một hài đồng tám tuổi, lại còn là con thứ ba của Trấn Đông vương, địa vị tôn quý, trước đây có bao giờ phải chịu khổ.
“Phốc!”
Bàn tay khỏe khoắn chọc thẳng xuống tận cùng, sự gian truân mãnh liệt làm nước mắt Tần Vũ không kìm được trào ra.
Triệu Vân Hưng bình thản nhìn, nhìn đứa trẻ thế hệ chỉ tám tuổi rơi lệ không xong xúc tay vào chậu cát, Triệu Vân Hưng eo thon nhỏ Hình như không có một chút tình cảm, không xong xuôi thúc dục…Khóc, nhưng vẫn phải xúc.
oOo
Luyện tập đã được nửa năm, mỗi ngày luyện tập, mỗi ngày thu phục thực phẩm một tăng, khiến cho thân thể Tần Vũ cường tráng hơn rất nhiều đối chiếu trước đây. Dưới thác nước tại Đông Lam sơn.
“A!”
Triệu Vân Hưng song phi, đá bay mấy phiến đá mập rơi xuống thác nước, lúc này, dưới thác nước những phiến đá đã phân thành một nơi người có thể đứng được, thác nước từ trên cao đổ xuống, đập vào trên mặt đá, tóe ra vô số bụi nước trắng.
“Hai chân chắc như núi, di chuyển nhanh như điện, thác nước này không kể là lớn, xuống tấn đã lâu như vậy, bước chân của ngươi cũng khả dĩ có thể trụ được dưới thác nước này.” Triệu Vân Hưng chỉ vào thanh thạch nói, “đứng lên đó, nhất định phải đứng vững.”
“Thác nước này không kể là lớn?” Tần Vũ ngước nhìn rất cao nơi thác nước đổ xuống, sức tăng nhanh mẽ đập lên trên cục đá, phát ra tiếng nổ dễ sợ, thác nước này không kể là thác nước mập, còn cái thác nước nào to nữa? Trải qua nửa năm huấn luyện xuống tấn, lúc này cước bộ của Tần Vũ phân tích quá khứ không biết đã mạnh hơn bao nhiêu lần.
“Vâng!” Tần Vũ chầm lờ lững dừng lại bên thanh thạch, thác nước đổ xuống, bên cạnh thanh thạch áp lực tất nhiên không béo, Tần Vũ đứng tại bên cạnh thanh thạch, gồng bước chân, xem ra có thể suôn sẻ chịu được áp lực này.
“Đứng vào giữa.” Triệu Vân Hưng ghẻ lạnh nói.

Đọc thêm thể loại truyện đam mỹ
Tần Vũ chẳng còn cách nào, chỉ đành khoan thai di chuyển bước chân, hướng Cửa hàng bước, càng tới gần giữa, áp lực nước chảy đổ xuống càng mạnh, Tần Vũ đã cảm thấy thân thể đã mở màn bị đẩy lùi, mà vẫn chưa đến địa điểm Cơ sở.
“Không ổn!”
Tần Vũ cảm thấy thân thể lắc mạnh, bước chân không trụ nổi, bị đẩy văng xuống biển.
“Tiếp tục!” Triệu Vân Hưng bình thản nói.
oOo
Trời đêm, Tần Vũ nằm tại ôn tuyền, nhị mắt thư thái khép hờ, ngày ngày lúc tại ôn tuyền là lúc Tần Vũ dễ chịu nhất, trước đây không hề có cảm giác này, nhưng hiện tại mỗi ngày đều rèn luyện đến cực hạn, lúc vào lại ôn tuyền, toàn thân cơ bắp đang ê ẩm, thật khỏe người.
Tiểu Hắc sau hơn nửa năm, chỉ thấy trên đầu nó bỗng nhiên sinh ra một nhúm lông màu đá quý, những chỗ khác vẫn đen như trước. Vận tốc phệ của Tiểu Hắc thực sự rất đủng đỉnh so sánh những con ưng chung, lúc này Tiểu Hắc cũng tại bờ ôn tuyền, chạy đến chạy lui loạn lên. Tần Vũ đã ngủ, ngủ tại ôn tuyền.
Ban ngày hắn huấn luyện cả ngày, buổi tố i ngâm mình trong ôn tuyền sáu tiếng, ngâm mình trong ôn tuyền ngủ luôn, chờ tới nửa đêm, nhờ y đạo cao thủ Ông lỏng lẻo giúp hắn xoa bóp dược tửu, sau đó Tần Vũ tiện thể đi gọi sách. Có thể nói, hắn không lãng phí dù chỉ một chút thời gian.
Bên bờ ôn tuyền, đột nhiên sinh ra nhì bóng người, chính là Liên Ngôn và Triệu Vân Hưng, nhì người nhìn để ý Tần Vũ đang ngủ.
“Tiểu Vũ còn chưa đủ chín tuổi, vẫn còn là một đứa bé.”

Tham khảo thêm thể loại truyện light novel
Nhìn khóe miệng Tần Vũ còn chảy ra nước dãi, lại thêm khuôn mặt gầy non nớt, Liên Ngôn cảm thấy nhẫn tâm, chăm lo cho Tần Vũ từ lúc bé, Liên Ngôn cục bộ coi Tần Vũ như tôn tử của chính mình.
Triệu Vân Hưng hiếm khi cười, nhìn Tần Vũ, gật đầu nói: “Tiểu Vũ nó là một hài tử ý chí phi thường, ta huấn luyện tốt đối đạt đến cực hạn của nó, nếu như vượt qua giới hạn đó, thân thể nó có thể gục té. Nó không ngờ lại chịu được…Trước đây lúc Vương gia để ta luyện quân, ta chọn mười vạn người trong đại quân tiến hành cực hạn huấn luyện, toàn bộ đạt đến cực hạn của một lính tầm thường, mà thực sự chịu được một năm, chỉ có sấp xỉ một nghìn người.”
Triệu Vân Hưng lúc đó huấn luyện binh sĩ, đa phần quân nhân chung không được ăn uống, thuốc thang bồi vấp ngã như Tần Vũ, lại thêm ôn tuyền giải trừ mệt mỏi, rồi cao thủ y đạo giúp xoa bóp vân vân. Nhưng…
Những quân nhân đó đều là người trưởng thành, còn Tần Vũ chỉ với một hài tử. Một hài tử có kỹ năng kiên cường chịu được, càng khiến cho Triệu Vân Hưng kinh ngạc hơn.
Nhìn dáng vẻ say ngủ của Tần Vũ, Liên Ngôn và Triệu Vân Hưng mỉm cười rồi bỏ đi, chỉ còn lại Tần Vũ ngủ say như trước, hồn nhiên không biết có người đến, miệng khép hờ, trên gương mặt nở nụ cười hạnh phúc, khóe miệng chảy ra nước dãi. Có thể…trong giấc mơ, hắn và phụ vương đang ở cùng nhau. Thân phụ, hai năm trôi qua quá nhanh chưa một lần đến
Đọc thêm truyện vũ động càn khôn
Huấn luyện chạy mang theo vật nặng, huấn luyện xuống tấn mang vật nặng, huấn luyện bước chân dưới thác nước, tài năng chống chịu liên tiếp được huấn luyện đến cực điểm, luyện quyền dưới trở lực của thác nước, hoạt động mọi ngày đều đeo thêm vật nặng, huấn luyện sự linh hoạt, huấn luyện chỉ lực, huấn luyện phản ứng linh mẫn, huấn luyện tốc độ…
Các vẻ ngoài huấn luyện, chiếu theo một quy luật nhất định, Triệu Vân Hưng tiến hành huấn luyện cho Tần Vũ nhiều loại các lĩnh vực. Tần Vũ dưới sự huấn luyện của Triệu Vân Hưng, không ngừng bỗng nhiên phá cực hạn sinh lý, khả năng thân thể cũng rối rít đề cao. Một năm sau.
Tần Vũ chín tuổi mặc quần dài, nửa t hân trên cởi trần, cơ bắp toàn thân hắn không nở nhưng hiện lên một vẻ lưu tuyến tuyệt vời, trông giống như một con báo săn.
“Tần Vũ, ngươi ý chí suy nghĩ, cực hạn huấn luyện gì cũng không phải lo nữa, tối cần thiết là kiên cường ý chí.” Triệu Vân Hưng nhìn Nguyên tôn Tần Vũ, nở niềm vui chưa từng thấy nhìn Tần Vũ, “lão sư phải trở về quân đội, hãy nhớ, cực hạn, thách thức cực hạn, chừng nào ngươi không hoàn thành nỗ lực, ngươi chung cuộc nhất định có ngày thành tựu.”
Tần Vũ nhìn lão sư trước mắt, một năm qua, Tần Vũ thậm chí còn thầm trách lão sư vô tình, mỗi lần Tần Vũ không ngừng rơi lệ lúc huấn luyện, nhưng hôm nay nhìn gương mặt lão sư tươi cười hài lòng, hắn bỗng nhiên gọi ra toàn bộ.
“Lão sư, con nhất định không làm người bế tắc.” Tần Vũ nhìn Triệu Vân Hưng, kiên quyết nói.
Triệu Vân Hưng hài lòng gật đầu, sau đó lập tức quay người, bước dài bỏ đi, trực tiếp ra khỏi Vân Vụ sơn trang, liền đó một tiếng liệt hổ gầm vang, mắt Tần Vũ đã hơi đỏ, Tần Vũ gọi, bắt đầu từ hôm nay…Hắn một mình cô độc sẽ tự huấn luyện bản thân.

Link full truyên: tinh thần biến

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *