KẾT LUẬN VÀ HƯỚNG DẪN HÀNH THIỀN

KẾT LUẬN VÀ HƯỚNG DẪN HÀNH THIỀN



Nguồn:
*****
…Điểm quy chiếu cơ sở và nền tảng cho quan điểm của Phật giáo sơ kỳ về bệnh tật và cái chết là sự giảng dạy về Tứ Thánh đế. Nhìn nhận chân thành về tham ái và chấp thủ là những nguyên nhân đưa đến hoạn khổ (dukkha) là nền tảng chẩn đoán cần thiết để cho thuốc chữa trị của trí tuệ Phật giáo trong trường hợp bị tác động bởi bệnh tật và cái chết. Kết hợp vào sự giảng dạy nầy là Bát chi Thánh đạo nhắm đến thực chứng toàn bộ sức khỏe tâm linh qua giác ngộ hoàn toàn. Mặc dù việc huân tập tâm trong Phật giáo sơ kỳ tạo ra nhiều điều kiện để chữa bệnh và chăm sóc xoa dịu cơn đau, mục đích tối hậu là giúp vượt xa hơn nữa.

Dựa trên điểm quy chiếu đó, sự phân biệt giữa những cơn đau về thân và về tâm cần phải được nhận thức rõ ràng. Bằng cách tránh các mũi tên đau đớn về tâm, tâm trí có thể được giữ khỏe mạnh ngay cả khi thân thể đau đớn. Giữ tâm khỏe mạnh đòi hỏi phải có tập luyện tâm, nhất là giữ Niệm, chi phần đầu tiên của bảy chi phần đưa đến giác ngộ (thất giác chi) và cũng là phẩm chất quan trọng được vun trồng qua công phu thực hành bốn niệm xứ (satipaṭṭhana). Qua các bài kinh khảo sát trong cuốn sách, tiềm năng của niệm để đối mặt với các cơn đau và dẫn đến chữa lành luôn luôn được nhắc đến trong Phật giáo sơ kỳ. Thậm chí áp dụng cho những ai có khả năng nhập thiền, vốn có thể giúp đè nén các cơn đau, các vị ấy vẫn chọn cách trực diện cơn đau với chánh niệm.

Bên cạnh yếu tố Niệm, một khía cạnh quan trọng khác trong Phật giáo sơ kỳ để trực diện bệnh tật và cái chết là sự nhấn mạnh liên tục về việc không dính mắc, nhất là đối với năm uẩn và sáu căn giác quan. Ở đây, nên tảng cho sự không dính mắc nầy là tuệ quán về vô thường, về tính không có khả năng tạo hài lòng lâu dài của chúng (khổ), và về kết luận rằng chúng là rỗng không (vô ngã). Trau dồi sự tự do sâu sắc thoát khỏi mọi ràng buộc được dựa trên nền tảng của giới hạnh, tự nó cung cấp nguồn vô úy – không sợ hãi, khi hành giả bị bệnh và tiến gần đến cái chết.

Khi giúp hướng dẫn những người trong giây phút cận tử, việc tinh luyện dần dần những động lực nội tại để hướng đến hạnh phúc có thể được áp dụng để giúp người sắp chết ra đi với nội tâm an bình mà không còn các hình thức bám víu thô tháo. Trong giờ phút lâm chung, phương cách tốt nhất là giúp đem tâm an trú vào bốn tâm thiêng liêng (brahmavihāra – tứ phạm trú: từ, bi, hỷ, xả) để tiếp cận với trạng thái “thiên đường trên trái đất” trong tâm của người ấy.

Không chỉ trong trường hợp bệnh tật mà còn khi đối mặt với cái chết, yếu tố chánh niệm rất có giá trị giúp người ấy giữ tâm cân bằng với các cảm thọ và chống lại khuynh hướng gây ra các phản ứng bất thiện trong tâm. Thực hành như thế, giờ phút lâm chung trở thành một cơ hội để phát sinh tuệ quán giải thoát. Bên cạnh giá trị hỗ trợ chúng ta đối diện với cái chết, chánh niệm còn có vai trò chuyển hóa các kinh nghiệm đau buồn. Để quán tưởng về cái chết của mình, niệm hơi thở có thể giúp ta hiểu biết rõ ràng rằng một người thật ra chỉ sống đến hơi thở tiếp theo.

Các quan điểm chính yếu từ những đoạn văn khảo sát cho đến nay có thể tập hợp lại trong khung hành thiền như đã dạy ngài Girimānanda, bao gồm tuệ quán về tính vô thường của năm thủ uẩn, tính vô ngã của sáu căn, bản chất bệnh hoạn của cơ thể, nhu cầu thanh lọc tâm, tâm trí thiện lành là mục đích tối hậu, và các hướng dẫn chi tiết về niệm hơi thở. Thực hiện một chương trình hành thiền như đã giúp ngài Girimānanda phục hồi sức khỏe là một cách tiếp cận tích hợp những khía cạnh chính của Phật giáo sơ kỳ về bệnh tật và cái chết vào công phu hành thiền của mỗi người.
(Trích dẫn từ cuốn sách: Tỉnh thức trước bệnh tật và cái chết: Lời khuyên từ bi từ các kinh văn Phật giáo Sơ kỳ – Tỳ khưu Anālayo – cư sĩ Bình Anson dịch Việt)

source: https://kythuatmarketingonline.com

Xem thêm các bài viết về Làm Đẹp: https://kythuatmarketingonline.com/category/lam-dep/

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *