Nằm lâu trên giường bệnh vẫn có Con Hiếu..Vương Hy Hải đại hiếu tử thời hiện đại

4 thoughts on “Nằm lâu trên giường bệnh vẫn có Con Hiếu..Vương Hy Hải đại hiếu tử thời hiện đại

  1. Làm sao để làm được đây? Tâm của con phải đồng nhất với tâm của cha mẹ, đồng nhất với tâm của chồng con, đồng nhất với tâm của con con. Nếu con có thể đạt đến nhất tâm, thì con thông rồi”. Lời nói này khiến tôi suy tư rất lâu. Bởi vì có một vị thầy giáo ở Đại Liên cũng nói tương tự. Hiện giờ thầy ấy đang thuyết giảng hoằng dương văn hóa truyền thống ở khắp nơi trên toàn quốc, thầy tên là Vương Hy Hải. Thầy Hy Hải được công nhận là một trong số “Mười nhân vật làm cảm động toàn Trung Quốc”. Người cha già của thầy từ lâu đã nằm liệt giường, sống thực vật. Thầy chăm sóc cho cha của mình. Vì phải chăm sóc cho cha nên thầy đã nghỉ việc, từ bỏ cơ hội xuất ngoại, thầy vẫn chưa kết hôn, toàn tâm toàn ý hầu hạ cho cha mình gần ba mươi năm. Thầy liên tục chăm sóc cha mình đến khi cha thầy tám mươi hai tuổi, tự tại rời khỏi thế gian. Thầy là một trong thập đại hiếu tử làm cảm động Trung Quốc. Thầy Hy Hải nói với tôi: “Tịnh Du! Điều gì mới chính là niềm vui thực sự của cô? Không phải là cô đếm xem mình có bao nhiêu tiền, không phải vậy, không phải là cô ở đó hưởng thụ. Bản thân mình rất sung sướng, đi dạo, làm đẹp, không phải như vậy. Mà thật sự đó là đối với những người bên cạnh cô, như cha mẹ cô, chồng cô, người thân của cô, con của cô. Chính vì sự có mặt của cô nên họ đều vui vẻ. Sau đó cô thấy họ đều rất vui vẻ, thì cô cũng sẽ rất vui vẻ. Đây là niềm vui thật sự”.
    Lúc ấy tôi có hỏi thầy Hy Hải: “Sao thầy lại làm được như vậy?” thầy nói: “Chỉ cần một cái tâm. Ví dụ như chồng của cô, tâm của anh ấy nghĩ gì cô đều biết rõ, cô đều có thể đoán được. Tâm tư của cha mẹ là gì cô đều hiểu được. Sau đó, cô có thể từng giây từng phút làm theo những gì mà tâm họ muốn, đương nhiên họ sẽ rất hoan hỷ”. Tôi nói: “Nếu như họ làm trái với luân lý, không phù hợp với ngũ luân đại đạo, không phù hợp với ngũ thường thì sao?”. Thầy Hy Hải nói: “Vậy thì vấn đề vẫn là ở cô! Bởi vì cô phải nghĩ ra phương pháp có thể khiến họ hoan hỷ vui vẻ làm theo những gì cô cho rằng là đúng. Chính là phương pháp của cô có vấn đề, không phải họ có vấn đề”. Tôi nói: “Thế thì, nói qua nói lại cũng là vấn đề ở tôi sao?”. Thầy nói: “Đúng rồi! Quan trọng nhất chính là cô hãy buông xuống cái tôi của mình, không nên nghĩ đến bản thân mình nữa”. Thầy nói khi thầy hầu hạ cha mình thì thầy không còn cái tôi nữa, hoàn toàn có thể trở thành một thể với cha của mình. Cha của thầy không thể nói chuyện, nhưng thầy biết cha của mình ngứa chỗ nào, khi nào phải trở lưng, khi nào cần uống nước. Chưa bao giờ cha của thầy phải dùng ống thông đàm. Mỗi lần thầy dùng ống thông đàm hút đàm ra cho cha mình, thầy canh lúc cha mình thở một hơi thì thầy hút đàm ra, hút vào trong miệng mình. Mỗi lần cha thầy đi đại tiện, thầy cũng rất hạnh phúc mà đưa lên ngửi, “phân hôm nay rất tốt, không khô, cũng không loãng”. Thân thể của cha thầy rất khỏe mạnh.
    Ở Đại Liên có một bệnh viện rất nổi tiếng. Thầy dẫn cha mình đi tái khám, khi đó bác sĩ điều trị chính ở bệnh viện đã nói: “Anh Hy Hải! Với khả năng của anh bây giờ (anh Hy Hải không có văn hóa) trình độ hộ lý của anh có thể đến Đại học Y khoa giảng dạy cho sinh viên chuyên ngành hộ lý được rồi đó”. Cho nên, sau khi phát tâm chân thành hiếu thảo, không có điều gì là không thông. Câu nói trong “Hiếu Kinh” thật sự rất đúng: “Thông ư thần minh, quang ư tứ hải”.

  2. ĐẠO VÀ ĐỜI
    Người người tu với tượng hình.
    Mấy ai tu với Phật mình bên trong.
    Hơn thua màu áo nâu sòng.
    So đo chay mặn, đo lòng từ bi.
    Vào chùa thấy Phật cười khì…
    Về nhà nóng giận, sân si đùng đùng…
    Vào chùa quỳ lạy tứ tung.
    Về nhà tâm tánh, tận cùng xấu xa.
    Vào chùa cầu khấn thiết tha.
    Về nhà chửi mẹ, mắng cha nặng lời.
    Vào chùa miệng nói thảnh thơi.
    Về nhà lòng dạ, rối bời như tơ.
    Vào chùa mặt giống như khờ.
    Về nhà gian ác, trẻ thơ không chừa.
    Vào chùa dạ dạ, thưa thưa.
    Về nhà văng tục, nói bừa, nói ngang.
    Vào chùa quỳ lạy thắp nhang.
    Về nhà thì chẳng, ngó ngàng mẹ cha.
    Vào chùa vui vẻ thuận hoà.
    Về nhà bảo tố, phong ba nổi liền.
    Vào chùa miệng niệm huyên thuyên.
    Về nhà mồm miệng, xỏ xiên đủ đường…
    Nhắn người Phật Tử muôn phương !
    Tu là sửa đổi, theo gương Phật Đà.
    Chuyển dần những tánh xấu xa.
    Sống cho ngay thẳng, thật thà hiền lương.
    Chuyện đời, việc đạo một đường…
    Vốn là không khác, hãy thường nghĩ suy.
    Người tu buông bỏ sân si.
    Quay về bổn tánh, từ bi thiện lành…!!!

  3. NGHỊCH LÝ NHÂN SINH
    1 – Cha Mẹ biết cho chẳng biết đòi
    Con cái thích đòi mà chẳng thích trả.
    2 – Cha Mẹ dạy điều hay kêu lắm lời
    Bước chân vào đời ngớ nga,ngớ ngẩn.
    3 – Cha nỡ coi khinh, Mẹ dám coi thường
    Bước chân ra đường kính phường trộm cướp.
    4 – Cha Mẹ ngồi đấy không hỏi không han
    Bước vào cơ quan cúi chào thủ trưởng.
    5 – Ngồi cùng thiên hạ, trăm việc khoe khoan
    Cha Mẹ bệnh bảy ngày không lời thăm hỏi.
    6 – Cha Mẹ còn chẳng lo cơm nước nổi
    Mai khuất bóng xây mồ to,mả đẹp.
    7 – Vào quán ăn vài triệu coi nhẹ
    Đám giỗ Cha, Mẹ suy nghĩ từng đồng.
    8 – Bài hát Tây Tàu hát hay mọi thứ
    Lời dạy Cha, Mẹ chẳng nhớ câu nào.
    9 – Giổ Cha coi nhẹ, nuôi Mẹ thì không
    Cả Vợ lẫn Chồng đi làm từ thiện.
    10 – Khấn Phật cầu trời, lễ bái khắp nơi
    Nhưng quên công ơn nuôi dưỡng của Cha Mẹ.

  4. 10 NGUYÊN NHÂN NGHÈO
    1. Phóng túng không lo làm ăn, từ từ sẽ nghèo.
    2. Xài phí tiền bạc không tiếc tay sẽ bị nghèo.
    3. Hằng ngày đi chơi khuya thức dậy trễ, thường đi đến chỗ ( làm mình) nghèo.
    4. Nhà có ruộng đất không lo canh tác, vì làm biếng mà nghèo.
    5. Ham kết bạn với những người giàu có hơn mình, nhìn cao, đua đồi mà nghèo.
    6. Thích thưa kiện tỏ ra anh hùng, tức khí mà nghèo.
    7. Vay nợ làm sang, tỏ ra giàu có tự mình làm nghèo.
    8. Vợ con ăn no làm biếng, con cái lêu lổng mạng phải nghèo.
    9. Để con cháu giao du với bọn bất lương bị lừa gạt mà nghèo.
    10. Thích rượu chè, cờ bạc, trai giá, hút chích ma túy , nghèo triệt để và dễ gây tội ác.
    Người đời phóng túng lười biếng không chịu làm lành, tu sửa thân tâm; cha mẹ khuyên bảo, ngang trái chống đối như là oan gia, phụ bạc ân nghĩa không chút báo đền, phóng túng lêu lổng, rượu chè xa hoa, đần độn bướng bỉnh, chẳng chút lễ nghĩa, không thể can gián, giao tiếp lục thân quyến thuộc không chút ân tình, không nhớ ơn cha mẹ, không đoái nghĩa thầy trò bằng hữu, chỉ lo cho tự thân.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *