Review truyện Anh ấy Đẹp đến từng Ngón Tay

Review truyện Anh ấy Đẹp đến từng Ngón Tay

Thụ thiết yếu sủng công, bảo đảm chưa ngược công, bế kiểu công chúa hay anh dũng cứu mỹ nhân đều có đủ. Hai gia đình phân biệt cả về ngoài mặt lẫn vóc dáng, công là “đại mỹ nhân”, thụ to lớn tuấn tú.

Giới thiệu truyện anh đấy đẹp đén từng ngón tay

Tác giả: Mộc Thược Tỷ Tỷ
Thể loại: đam mỹ sủng

Trích đoạn truyện anh ấy đẹp đến đã từng ngón tay

Thẩm Triệt lui tổ ấm bật dậy khỏi khung hình của Bạch Tiểu Châu. Anh dồn dập thở gấp, trước mắt tối sầm. Chóng mặt đau đầu, thân bên dưới chưa kịp cưng cửng thì bắt đầu mềm nhũn ra trong cơn váng vất của anh ý.

Bạch Tiểu Châu lo lắng nhìn chàng trai đã che lên chúng ta thành viên gia đình, gia đình bạn ấy đang với gương mặt xinh cực đẹp trần, mày mắt quyến rũ, răng trắng môi đỏ, chỉ cần trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi, sắc mặt trắng xanh nhỏ dại yếu, lại càng làm đôi môi mỏng đỏ thắm bổ sung phần diễm lệ.

“Anh Triệt… không đủ thì thôi…” Bạch Tiểu Châu đỡ lấy người nhà anh.

Thẩm Triệt trở người nằm xuống, thở gấp không ngừng, một hồi chậm sau bắt đầu sút gian khổ, bao gồm chút yếu ớt nói: “Xin lỗi Tiểu Châu, để anh sử dụng tay giúp em.”

“Không bắt buộc đâu anh, em cũng chưa muốn làm mang lại lắm.” Bạch Tiểu Châu chạm tay lên trán Thẩm Triệt để thử nhiệt độ: “Khó chịu hả anh? Kể cả lại ốm nữa rồi?”

“Không đâu.” Thẩm Triệt ho khan hai tiếng, chú ý đến mắt lại, thiết kế cũng như thể kiệt sức.

Lòng Bạch Tiểu Châu dâng lên khó chịu, cậu ta còn nhớ mấy tháng trước Thẩm Triệt đang vô cùng khoẻ bạo phổi và đầy sức sống, dù bao gồm sống thêm hai trăm năm nữa cũng không hề gì. Trong chuyện chăn gối, cậu ta cũng cảm cảm nhận phân minh đối phương dập vào khung người người nhà mạnh khỏe cho nhường nào.

tuy nhiên kể từ ngày hôm đấy, sau khi Bác Sỹ gửi tờ xét nghiệm bí quyết máu có phần lớn số lượng đáng sợ đến anh chấm dứt, Trong khi bối cảnh sức khoẻ của Thẩm Triệt bắt đầu tụt dốc không phanh.

“Thiếu máu chưa cải tạo mạn tính.”

>>> Đọc thêm thể loại truyện đam mỹ cao h

Hôm đó, Bạch Tiểu Châu chú ý tờ xét nghiệm trong tay, rồi lại nhìn Thẩm Triệt nằm yếu ớt trên giường bệnh, nhất thời cảm thấy mông lung, công bố một bí quyết kinh hãi: “Có nghĩa là… Thiếu máu đúng không?”

Bác Sỹ cắn cúi viết bệnh lý, giọng điệu lạnh lùng: “Thiếu máu chưa tái tạo, không phải là thiếu máu tầm thường, cơ mà bởi vì bản lĩnh tạo nên máu của tuỷ xương bị suy giảm thiết kế. Đây chính là căn bệnh về máu khá khó khăn chữa trị. Nói bình thường là, khi tuỷ xương chưa tạo nên máu nữa thì tất cả tế bào máu trong khung người đang sút đi, thiếu máu chỉ cần một trong triệu chứng lâm sàng cơ mà thôi. Người bị bệnh còn siêu dễ cảm cúm, hết sức dễ nhiễm trùng huyết. Tỷ lệ chết choc ở người mắc bệnh nặng thậm chí có thể sánh ngang mang bệnh ung thư máu nữa kìa.”

Vừa nghe đến đều cụm từ đáng sợ cũng như “bệnh về máu”, “tỷ lệ tử vong” cũng như “ung thư máu”, Bạch Tiểu Châu đã nhìn thấy run rẩy, hai hàm răng bần bật, hai chân như thể nhũn ra, nước mắt ồ ạt xộc lên khoé mắt.

“Có điều cũng may là mạn tính.” Bác Sỹ nói tiếp, “Vì là thể mạn tính phải bệnh khởi phát lừ đừ, xem cũng như không nghiêm trọng máy. Nếu tích cực chữa bệnh thì đều có lẽ chất vấn được, có thể còn tồn tại hi vọng trị khỏi. Nhưng cũng cấp thiết coi thường, nếu để căn bệnh tiến triển thành cấp tính, thì lúc ấy mong muốn cứu trị cũng muộn rồi.”

Bạch Tiểu Châu chỉ nhớ đầu óc người nhà trống rỗng, đi làm một đống cách làm ở bệnh viện, quét hết hơn nửa số tiền trong card bank của Thẩm Triệt, sau đó xách hai mẫu túi bự chứa hầu hết hộp thuốc mà người chưa hiểu tên, đưa Thẩm Triệt sẽ bệnh tật tí hon yếu về nhà.

Tuy Thẩm Triệt sốt cho mức mê man, nhưng đã dịu dàng xoa đầu cậu ta, hai mắt cong cong, cười cợt nói: “Tiểu Châu ngôi nhà anh trưởng thành rồi, biết âu yếm mang lại anh cơ đó.”

Bạch Tiểu Châu lại vừa cuống vừa ngỡ ngàng.

Trước đây toàn là mình bị nhỏ dại, Thẩm Triệt sẽ làm một số loại cách làm không ngăn nắp ở viện. Anh đang luôn là các bạn khỏe mạnh cũng như đáng tin như cụ, ai mà lại ngờ được vẫn có một ngày, tổ ấm được thành viên coi cũng như trời cũng trở thành bệnh tật cớ chứ?

Thẩm Triệt là người thương của cậu ta, cũng là chúng ta chỉ một của cậu ta.

Cậu ta còn nhớ sáu năm trước, bố mẹ tình cờ gặp mặt tai nạn qua đời, cậu ta chỉ mới mười cha tuổi, bốn núm vô thân, không vị trí nương tựa, cho đến lúc chạm chán được tổ ấm anh bọn họ xa họ Thẩm này. Nghe nói, anh họ cũng mồ côi bố mẹ từ nhỏ, một thân một tổ ấm, bởi thế nuôi nấng thành viên về, thai tổ ấm cùng cả nhà.

đó là lần bước đầu cậu ta chạm chán Thẩm Triệt. Một tổ ấm đẹp cho vì thế, thon thả cao dông, domain authority trắng như tuyết, bề ngoài mang theo sức hút cực nhọc chống, lại không hề cô gái tính. Anh chỉ đứng đấy, vẻ đẹp vượt qua rào cản giới tính, nét đẹp tự nhiên, ung dung, tựa cũng như một bông hồng trắng vừa quyến rũ vừa thản nhiên.

“Em phù hợp theo anh chứ?” chàng trai đẹp tuyệt ấy chìa tay ra có cậu ta.

—— Bàn tay ấy quả thực quá đẹp, trắng như ngọc quý, mảnh như thảm cỏ.

Bạch Tiểu Châu nghĩ, hẳn khi đụng vào vẫn thấy bàn tay ấy khôn xiết lạnh, vì như thế gian nào bao gồm bàn tay đẹp được cho thay.

cụ là, cậu ta cứ như mất hồn lạc vía, ngoan ngoãn để anh dắt đi.

lúc này sáu năm vẫn trôi qua, cậu đang học năm hai đại học, Thẩm Triệt cũng từng Cách sang ngưỡng tuổi hai lăm.

công việc và nghề nghiệp của Thẩm Triệt là tiểu thuyết da, sáng buổi tối ở căn nhà đánh chữ trên máy tính, viết vài cuốn tiểu thuyết trên trang mạng nào đấy. Nhuận bút kiếm được không chỉ đề nghị đưa ra trả cuộc sống của hai bạn, ngoại giả đề xuất mang lại Bạch Tiểu Châu đi học.

May cơ mà tiểu thuyết của anh ý cũng coi cũng như ăn khách, tuy không hề là “cây viết” hạng nhất, tuy thế trong giới cũng đều có tí chút tiếng tăm, người cố định và thắt chặt cũng có một nhóm, tiền học phí của Bạch Tiểu Châu cũng không được xem là áp lực. Thậm chí còn có thể dư ra chuyển tiết kiệm, hình như nuôi một bé cát.

nhỏ cát đấy tên là Đậu Hoa, được Thẩm Triệt cài từ rất thi thú cưng về ngôi nhà.

Đậu Hoa là giống cat Ragdoll, thành viên gia đình béo tròn, mềm mại, hai tai xám nhạt, body trắng cũng như tuyết – trắng cũng như đẹp y như Thẩm Triệt thế.

mà lại từ khi Thẩm Triệt mắc bệnh, thỉnh thoảng các triệu chứng ốm, đau đầu, đánh trống ngực cũng như sốt cao sẽ hành hạ anh, tiến độ cập nhật tiểu thuyết đủng đỉnh đi phần nhiều, nhuận cây viết cũng không nhiều đi. Hàng tháng lại cải thiện thêm khoản tiền phệ sở hữu thuốc, cuộc sống của hai gia đình bạn nhanh chóng quẫn bách hơn cụm, ngay cả Đậu Hoa cũng có thể có vẻ bé nhỏ đi.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *