Review truyện Nguyên tôn

Review truyện Nguyên tôn

Review truyện tiên hiệp Nguyên tôn
Tác Giả: Thiên Tằm Thổ Đậu
Thể Loại: Truyện Tiên Hiệp, huyền huyễn
Số chapter: 1011 chap
Bàn tay của Chu Kình run rẩy sờ lên đầu Chu Nguyên, nói:

  • Những chuyện này, bây giờ con cũng nên biết rồi, Nguyên Nhi, con biết không, con chính là thánh long của Chu gia ta!

Chu Nguyên nhịn không được mà cười khổ một tiếng, có thánh long thê thảm như thế này sao? Ngay cả bát mạch trong cơ thể cũng không tìm thấy.

Chu Kình ngồi xuống bên cạnh Chu Nguyên, trầm giọng nói:

  • Nguyên Nhi, Đại Chu vương triều của chúng ta hôm nay, ở trên Thương Mang Đại Lục này, có lẽ chỉ có thể xem như một tiểu quốc nghèo nàn, nhưng con không biết, mười lăm năm trước, Đại Chu của chúng ta cũng là một đại quốc nguy nga, chư quốc ngưỡng mộ, uy chấn bốn phương.

Trên gương mặt nhỏ nhắn của Chu Nguyên lộ ra chút kinh ngạc, trên tm này, có vô số vương triều và đế quốc, mà Đại Chu vương triều của bọn họ trong số đó cũng không thể xem như nổi bậc gì, không ngờ lúc trước cư nhiên có địa vị như thế?

  • Con có biết Đại Vũ vương triều hay không?

Lúc Chu Kình nói tới cái tên này, gằng giọng nhấn mạnh từng chữ, giống như khắc cốt ghi tâm.

  • Đại Vũ vương triều?

Chu Nguyên khẽ gật đầu, Đại Vũ chính là một trong những vương triều hàng đầu ở tm, quốc vận cường thịnh, có vô số nguyên sư, so với Đại Chu của bọn họ thì có thể nói là người lùn so với người khổng lồ.

Lúc này, hai mắt của Chu Kình cũng trở nên đỏ bừng, toát ra vẻ hận thù sâu sắc:

  • Vậy con có biết, mười lăm năm trước, hoàng thất của Đại Vũ vương triều bây giờ chỉ là bề tôi của Đại Chu vương triều chúng ta hay không?

Trong mắt của Chu Nguyên rốt cuộc xuất hiện vẻ giật mình phàm nhân tu tiên, hoàng thất của Đại Vũ hiện tại cư nhiên từng là bề tôi của Đại Chu bọn họ? Mười lăm năm trước, Đại Chu bọn họ cư nhiên cường đại đến thế sao?

  • …. Vậy tại sao lại biến thành như thế?

Chu Nguyên nhịn không được mà hỏi.

  • Trong mấy trăm năm Đại Chu chúng ta thành lập, Vũ gia một mực đi theo chúng ta chinh chiến bốn phương, vô cùng trung thành và tận tâm, sau này Đại Chu chúng ta lập quốc, vì niệm tình công lao của bọn họ, nên phong cho Vũ gia thành Vũ vương, hưởng thụ quyền lớn vô biên, mà Vũ gia cũng thủ hộ ở biên cạnh Đại Chu hơn trăm năm, chấn nhiếp bốn phương.

Thân thể của Chu Kình khẽ run, trong mắt lộ ra tơ máu:

  • Thế nhưng, không ai ngờ tới, mười lăm năm trước, Vũ gia đột nhiên làm phản, mãi cho tới lúc này, hoàng tộc Chu thj chúng ta mới phát hiện, trải qua bao nhiêu năm tháng giấu tài, Vũ gia đã có được lực lượng vô cùng cường đại, hơn nữa bên trong vương triều có rất nhiều vị vương đều bị hắn lôi kéo.
  • Không tới một năm ngắn ngủi, Chu thị chúng ta tan tác, chạy trốn một đường thẳng xuống phía nam, trốn về đất tổ của Chu thị ta, cũng chính là khu vực xung quanh Đại Chu chúng ta hiện nay.
  • Ta không biết vì sao Vũ gia lại làm phản, địa vị và những gì bọn họ được hưởng ở Đại Chu không hề thua kém gì hoàng tộc…
  • Mãi đến sau này, mật thám lấy được một số tình báo từ Vũ gia, đó là một lời tiên đoán đã lưu truyền ở Vũ gia suốt mấy trăm năm…
  • Lời tiên đoán gì?

Chu Nguyên giật mình.

Chu Kình cắn chặt hàm răng, gằn từng chữ một:

  • Mãng tước nuốt rồng, Đại Vũ tất hưng!
  • Mãng tước nuốt rồng, Đại Vũ tất hưng!

Chu Nguyên thấp giọng đọc lại một lần, cũng không rõ ý nghĩa của nó là gì, bèn hỏi:

  • Đây là có ý gì?

Hai mắt của Chu Kình lúc này đã trở nên đỏ ngầu, hắn nhìn chằm chằm vào vn, ánh mắt vô cùng bi thương:

  • Lúc trước ta cũng không biết rốt cuộc là nó có nghĩa gì, mãi cho tới ngày hôm đó….
  • Đại Chu chúng ta tan tác, ta suất lĩnh tàn quân của Đại Chu, không ngừng rút lui, Vũ gia đuổi theo không buông, mãi cho tới lúc đuổi tới chân thành Đại Chu, nhưng Vũ gia vẫn không tấn công, giống như đang chờ đợi.
  • Chờ đợi cái gì?

Chu Nguyên cảm giác có chút thấp thỏm.

Chu Kình nhìn chằm chằm vào Chu Nguyên, trên mặt lộ ra vẻ đau thương, tuyệt vọng và phẫn nộ, khiến cho trái tim của Chu Nguyên cũng run lên.

  • Bọn chúng đang chờ con chào đời.

Những lời này của Chu Kình khiến cho trái tim của Chu Nguyên trở nên dồn dập, vẻ mặt kinh ngạc.

Phía bên kia, mẫu thân của Chu Nguyên là Tần Ngọc đã che miệng, phát ra tiếng khóc như bị đè nén đến cùng cực.

  • Con có biết lúc con sinh ra thế nào không?

Chu Kình nhìn Chu Nguyên, đôi mắt đỏ ngầu:

  • Nguyên Nhi đấu la đại lục, ngay vào lúc con chào đời, trên trời có dị tượng, tử khí xuất hiện, có long khí quấn thân, tiếng rồng ngâm vang trời, chính là thánh long khí tượng.
  • Con trời sinh bát mạch đã tự động mở ra, vừa chào đời đã bước qua khai mạch cảnh, trực tiếp dưỡng khí.
  • Đây chính là thánh long khí vận trong truyền thuyết, cả trăm vạn người cũng khó có được một người, tương lai có thể vào đại cảnh giới, cùng thiên địa đồng quang, nhật nguyệt đồng thọ, con chính là thánh long mà Chu gia chúng ta trước nay chưa từng có!

Ngữ khí của Chu Kình vô cùng kích động, toàn thân run mạnh, ngay khi Chu Nguyên sinh ra, hắn kích động đến nhường nào, trời không phụ Chu gia, trong thời khắc nguy nan như thế, để cho Chu gia bọn họ nghênh đón thánh long chào đời.

Đón đọc review truyện phàm nhân tu tiên 2. Chúc bạn đọc truyện vui vẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *