Reviews truyện Nhân Ngư Ảnh Đế – Tàng Kiếm

Reviews truyện Nhân Ngư Ảnh Đế – Tàng Kiếm

Nhân ngư Hình ảnh đế là câu chuyện Diệp Bạch được cơ hội màu đỏ may mắn trãi nghiệm cảm hứng xuyên truyện mà là truyện cổ đại giang hồ, tha hồn cho hắn tung hoành ngang dọc. Cuốn truyện hắn xuyên vào có tên là Tàng Kiếm một cuốn truyện khét tiếng trong những forum web.

reviews truyện đam mỹ xuyên không nhân ngư Hình ảnh đế – tàng kiếm

Tác giả: Vân Quá Thị Phi
Thể loại: Truyện xuyên không, đam mỹ abo, sinh tử

Trích đoạn truyện nhân ngư Ảnh đế – tàng kiếm

Tàng Kiếm Sơn Trang, tảng sáng.

Diệp Bạch luyện kiếm pháp một lần, cảm xúc lười gân thân khai khắp cơ thể uyển chuyển nhẹ nhàng ít nhiều. Cậu có chút hơi ra những giọt mồ hôi, gió thu từng đợt thổi qua, một tia mát mẻ thấu vào trong xương cốt. Góc áo tàng bao kiếm trang gold color bị bị gió cuốn theo lên, Trọng Kiếm trong tay cậu dựng đứng bên người lại không chút sứt mẻ.

Diệp Bạch là thiếu gia của Tàng Kiếm Sơn Trang, bối phận kha khá thấp, nhưng điều này không tác động đến võ thuật xuất thần nhập hóa của Diệp Bạch. Sang 1 ngày nữa, cậu sẽ phải biến thành Boss phó bạn dạng mới của một thế hệ Tàng Kiếm Sơn Trang, chẳng qua hiện tại vẫn chỉ là 1 trong Boss sửa chữa bổ sung mà thôi.

Tiểu Diệp Bạch tràn trề hùng tâm chí lớn, nhất định phải làm một Boss làm cho phần đông người chơi nghe tiếng sợ vỡ mật, từ nhỏ tuổi các sư tỷ sư huynh đó là dạy dỗ cậu như vậy.

Làm Boss mới của một thế hệ, võ công của Diệp Bạch ở Tàng Kiếm Sơn Trang là càng tiến lên một tầng lầu. Võ học của cậu càng cường điệu với Sơn Cư Kiếm Ý, Trọng Kiếm trội hơn Khinh Kiếm*. Cần thiết nhất chính là khối hệ thống trò chơi giao cho Diệp Bạch bí quyết hạng nhất mà người khác đều không hề có—— thuật đọc tâm. Đọc Truyện kiếm hiệp

*Khinh kiếm: kiếm nhẹ

Boss Diệp Bạch còn chưa ra lò, nhưng những người chơi đã ban đầu nghị luận nhiệt liệt, nghe nói Boss mới mẻ này biết thuật đọc tâm, rất có thể cảm ứng đc người chơi muốn ra giải pháp gì, hoàn toàn có thể chuẩn bị hóa giải trước, cho nên độ gian khổ của phó phiên bản đặc trưng lớn.

Thật ra thuật đọc tâm Diệp Bạch dĩ nhiên sẽ không dùng, Diệp Bạch chỉ đeo Trọng Kiếm sau sống lưng, lôi màn hình điều khiển game show ra nhìn thoáng qua, người chơi chung quanh lại đang đàm luận bạn dạng thân, xem họ luận bàn rất chi là kì diệu, thật để cho Tiểu Diệp Bạch có chút ngượng ngùng.

【 hệ thống giọng nói tự động phiên dịch 】

【 phụ cận 】【 người qua đường Giáp 】: Ngày mai phó bạn dạng mới sẽ mở, mọi cá nhân lên cuộc chơi sớm một chút nha

【 phụ cận 】【ABCD】: dĩ nhiên, tui còn muốn đi xem tiểu bạch người đẹp đâu

【 phụ cận 】【 người qua đường Ất 】: Nghe nói Diệp Bạch đặc trưng lợi hại, chẳng qua cái thuật đọc tâm nào đấy, tôi thật sự là hoài nghi đâu

【 phụ cận 】【ABCD】: Tiểu bạch người đẹp kia nhất định rất có thể biết được tui yêu thầm cậu ấy đã lâu mất, cầu quy thiên*

*Ý chỉ xấu hổ muốn chết

Kỳ thật Diệp Bạch cơ bản không cái gì là thuật đọc tâm cả, Chẳng qua hiện tại kỹ thuật phát đạt như vậy, nằm ở trong Game thực ra ảo tất cả mọi người đều không cần thêm giọng nói vào phần mềm giao lưu, màn hình hiển thị điều khiển và tinh chỉnh game show ngôn tình sắc của Diệp Bạch rất có thể auto bắt lấy giọng rỉ tai của người chơi chung quanh, tiếp nối tự động hóa phiên dịch thành văn tự*. Dĩ nhiên văn tự những người chơi ở phụ cận dùng trong kênh giao lưu, Diệp Bạch cũng có thể có thể nhìn thấy đc.

*văn tự: chữ

Cứ như vậy, các người chơi vào phó bản, bày ra một đống kế hoạch lật đổ Boss, đã biết thành Tiểu Diệp Bạch biết trước được, liền biến thành cái gọi là thuật đọc tâm, để cho thần thần bí bí, chẳng qua cũng là cái mánh lới mà thôi.

Tiểu Diệp Bạch nhìn thấy phụ cận có người chơi khen mình, vui tươi hớn hở không hề nhỏ hứng. Chỉ là hệ thống thuật đọc tâm của chính bản thân mình quá không hoàn thiện rồi, luôn phiên dịch mà không thể hiểu được, “Cầu quy thiên” cuối cùng mà những người đó nói là có ý gì vậy?

Diệp Bạch nhăn lông mày tú khí*, tỉ mỉ quan tâm đến nửa ngày. Hệ thống phiên dịch trí năng cũng đều có hạn độ, phiên dịch xảy ra lỗi cũng chính là chuyện thường có, người chơi ABCD nói đó là “Cầu quỳ liếm”, làm hệ thống mơ mơ hồ hồ dịch lật, liền hoàn toàn không đúng nữa.

*tú khí: đại khái là thanh tú

Diệp Bạch nghĩ tới nghĩ lui, bừng tỉnh đại ngộ, thì ra người chơi kia là không mong muốn mình ngày mai thủ hạ lưu tình với chúng ta. Những sư tỷ đã nói qua, đau dài không bằng đau ngắn, đích xác hẳn là phải đưa bọn họ quy thiên mau một chút thôi……

*Editor: Ân, tiểu Diệp Bạch thật hiểu lòng người TTATT

【 hệ thống giọng nói auto phiên dịch 】

【 phụ cận 】【 người qua đường Giáp 】: Làm cái gì vậy, lại sắp lâm thời gia hạn khối hệ thống sao?

…………

Diệp Bạch chỉ quét tới rồi liếc mắt màn hình hiển thị tinh chỉnh một cái, còn chưa thấy rõ ràng phía dưới nói gì, bỗng nhiên trước mắt tối sầm, toàn bộ cơ thể liền mất đi tinh thần. Tiểu Diệp Bạch còn nghĩ, thì ra lại là lâm thời gia hạn hệ thống nữa, số lần đã nhiều rồi cho nên cũng không hề thấy bỡ ngỡ nữa.

…………

tiến bộ, năm 2014.

không biết qua bao lâu thời hạn, Diệp Bạch mông lung, cảm hứng mình lại có tinh thần, chẳng qua có chút xúc cảm đầu nặng chân nhẹ, trong óc ong ong loạn hưởng, trên trán còn có chút âu sầu. Tâm nói không hẳn là các sư tỷ thừa dịp thời điểm mình không có niềm tin, lại tới đùa dai nữa chứ? Cậu mở to mắt……

Coi thêm list Truyện ngôn tình 18+

Vách tường màu trắng.

Khắp nhà ở đều là các hộp sắt lớn lớn bé nhỏ nhỏ xíu.

bạn dạng thân đang nằm ở bên trên một cái giường màu lam nhạt.

Chuông cảnh báo của Diệp Bạch vang lên mãnh liệt, địa phương trước mắt cam đoan Chưa hẳn là phòng ngủ của chính mình, cảm hứng kỳ kỳ quái quái. Những máy tính technology cao TV tủ lạnh lò viba đó cậu một mực không biết, ngó trái ngó phải cũng chỉ là 1 trong những đống hộp sắt mà thôi.

Cậu lập tức ngồi dậy, ánh mắt tụ lại, liền thấy ngồi dựa ở trên sô pha, một nữ nhân đang ngủ.

Tiểu Diệp Bạch thở dài nhẹ nhõm một hơi, nữ nhân kia thoạt nhìn hai mươi mấy tuổi, diện mạo xinh đẹp lại xuất sắc giang, Chưa hẳn thất sư tỷ của cậu thì còn hoàn toàn có thể là ai nữa? Diệp Bạch nhìn thấy sư tỷ, tức khắc yên lòng. Chẳng qua lại tinh tế và sắc sảo nhìn lại, vì cái gì âu phục sư tỷ ăn diện kỳ quái như thế nhỉ?

Nữ nhân ngồi ở trên sô pha đích xác có bộ dáng hai mươi tuổi đầu, tóc dài vừa dài lại vừa thẳng, rối tung bên trên vai, hiện tại thoạt nhìn có chút loạn. Bên trên người ăn diện một cái T-shirt red color, phía dưới là quần jean bảy phân. Cô đang ngủ, phía bên dưới đôi mắt có chút thâm, thoạt nhìn rất mệt, cô tựa hồ không có cảm hứng được người trên giường đã tỉnh.

“Sư tỷ?”

Diệp Bạch nhỏ dại giọng kêu cô một tiếng, nữ nhân kia lập tức tỉnh, đột nhiên vùng dậy, vọt tới trước mặt Diệp Bạch, “Cậu rốt cuộc cũng tỉnh rồi, đầu có đau không, cậu muốn hù chết người ta sao.”

“Sư tỷ?” Diệp Bạch lại kêu dò hỏi cô một tiếng, không quá minh bạch cô là có ý tứ gì.

Nữ nhân nhẹ nhàng thở ra, trên mặt ngập cả khó tính, thanh âm cũng đề cao lên tám độ, nói: “Cậu còn biết tôi là sư tỷ của cậu sao, cậu điên rồi, làm gì lại luẩn quẩn trong lòng như vậy, Chưa hẳn đã nói với cậu, cho dù chị Triệu có mặc kệ cậu, tôi cũng trở thành nghĩ cách nhận đc thông cáo* cho cậu rồi sao. Tuy rằng tôi chỉ là một trợ lý, nhưng xuất sắc xấu gì thì cũng đã làm lâu lăm như vậy rồi, nhân mạch vẫn có được một chút a.”

*thông cáo: văn bản đc phổ biến cho mỗi cá nhân biết một sự kiện cần thiết, ở đấy là quá trình vở diễn vv

“Sư…… Tỷ……?”

Diệp Bạch kêu tiếng thứ ba, chính vì cậu thật sự là một trong câu cũng nghe thiếu hiểu biết nhiều, trọn vẹn sờ không tới đầu óc. Trong thâm tâm còn đang kỳ quái, từ bây giờ thất sư tỷ trang điểm cũng quá quái đi, chẳng lẽ là coi trọng vị sư huynh nào của Vạn Hoa Cốc sao, cho nên đầu tóc đang tốt lại không buộc lên, biến thành một đầu “Đen thẳng dài”, chẳng qua những sư huynh Vạn Hoa Cốc người ta trời sinh đã là đen thẳng dài rồi, tự mang hiệu quả nhu thuận, đầu tóc của sư tỷ so với, quả thực là…… Không đành lòng nhìn.

Diệp Bạch nghĩ đến giáo huấn thê thảm trong dĩ vãng nhưng vẫn ví dụ trước mắt, vẫn là không cho ra bất luận bình chọn gì với trang điểm của sư tỷ thôi.

“Diệp Bạch……” Nữ nhân dùng ánh nhìn kỳ quái đánh giá cậu, nói: “Cậu đừng làm chị sợ đấy, cậu không hẳn là bị đập đến ngu rồi đi?”

Diệp Bạch chưa biết nói tiếp ra làm sao, cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm cô, ví dụ là mặt của sư tỷ mà, một chút cũng không sai. Thất sư tỷ từ trước đến nay so với cậu rất tốt, cậu sao rất có thể nhận sai người đc.

Đọc thêm truyện đam mỹ cao h

Nữ nhân vẻ mặt đưa đám, đưa tay sờ cái trán của cậu, phía trên mặt dán một cái băng gạc, nói: “Thật sự là bị đập đến choáng váng rồi? Sẽ không cẩu huyết đến nỗi bị đập đến mất trí nhớ đâu đi?” Miệng cô lải nhải, “Tự nhiên lại luẩn quẩn trong lòng, từ bên trên lầu nhảy xuống, mười mấy mét đấy, không ngã chết cậu thật là đủ mạng lớn. Đc rồi, đập hư đầu cũng tốt, mất trí nhớ cũng khá được, miễn cho cậu vẫn luôn luôn cảm thấy không vui tức giận.”

Từ địa phương hơn mười mét nhảy xuống? Sau đó lại bị đập hỏng đầu?

Diệp Bạch chỉ bắt được một chiếc trọng điểm, này khẳng định không phải là đang nói mình, độ cao hơn mười mét so với thiếu gia Tàng Kiếm Sơn Trang quả thực là quá dễ chơi, tùy tiện một chiếc khinh công là đã có thể lên xuống tự nhiên và thoải mái rồi.

Nữ nhân thở dài, đem máy vi tính Ipad trên bàn sách cầm tới cho Diệp Bạch, nói: “Cậu thật sự không nhớ rõ chuyện trước kia sao? Cậu nhớ rõ lần trước được thông cáo là lúc nào không? Kịch phiên bản lần trước là diễn hero nào? Đạo diễn là ai?”

Diệp Bạch há miệng thở dốc, nguyên cớ nói chớ nên lời cái, cậu tất nhiên nhớ rõ sự tình trước kia, đó là cùng với câu hỏi của sư tỷ trọn vẹn không liên quan đến.

Nữ nhân lại thở dài, cho rằng cậu thật mất trí nhớ, nói: “Trước kia cậu có thói quen ghi nhật kí, đều ở Ipad, tự cậu xem đi, hoàn toàn có thể sẽ nhớ lại được đấy. Chị đi gọi bác sĩ tư nhân tới đây cho cậu, mất trí nhớ cũng rất được, chỉ việc đừng thật bị đập đến hỏng đầu óc là đc rồi.”

Diệp Bạch cúi đầu liếc góc nhìn máy tính xách tay Ipad trong tay một cái, tuy rằng cậu Chưa hẳn người văn minh, đối với technology cao không quá rất gần gũi, chẳng qua trong cuộc chơi các loại technology cao cũng hoàn toàn không kém, Ipad cùng màn hình tinh chỉnh cuộc chơi cũng không kém nhau bao nhiêu, đối với Tiểu Diệp Bạch mà nói, sử dụng cũng rất dễ.

Nữ nhân rót một chén nước đặt ở trên tủ đầu giường cho cậu, nói: “Một mình cậu thành thật chút đi, chị lập tức trở về ngay.”

Diệp Bạch ngoan ngoãn đồng ý, cho dù bây giờ sư tỷ có kỳ quái chút, nhưng là cậu cũng không dám khiêu khích sư tỷ đâu.

Nữ nhân rất thỏa mãn nhu cầu với thái độ của cậu, mới quay người lại, điện thoại thông minh treo trên tường tự nhiên vang lên, tám phần là chị Triệu gọi điện thoại cảm ứng thông minh tới. Không chờ cô phản ứng đi tiếp Smartphone, liền nghe được một tiếng “Loảng xoảng”, quả thực hoàn toàn có thể hù chết người. Lại nhìn điện thoại thông minh treo bên trên tường kia, đã rớt xuống bên dưới, bị đập vỡ thành ba đoạn, trong cả tiếng thứ hai cũng chưa kịp vang lên……

Nữ nhân bị dọa, trừng góc nhìn hài cốt điện thoại nửa ngày, sau đó cứng đờ quay đầu đi nhìn Diệp Bạch. Diệp Bạch vẻ mặt vô tội, chẳng qua trong mắt còn tàn lưu một tia cẩn trọng.

Diệp Bạch chưa từng thấy qua điện thoại cảm ứng, tất nhiên chưa chắc chắn điện thoại cảm ứng thông minh vang là chuyện thông thường, còn tưởng rằng là cơ quan nào đấy, có người đột nhiên muốn chơi ám toán, lập tức nắm lấy một cây bút trong vòng tay trên tủ đầu giường, cổ tay run lên trực tiếp ném đi. Điện thoại thông minh treo bên trên tường, nháy mắt báo hỏng……

Nữ nhân nhìn đến cái bút phía trên mặt đất kia, khó tính đến mặt đều xanh, “Diệp Bạch! Cậu giải thích cho tôi một chút cậu đang khiến gì ngay! Làm những gì lại phá hư điện thoại thông minh hả!”

Diệp Bạch vô duyên vô cớ bị sư tỷ mắng, có chút ủy khuất bé dại, vừa muốn lý giải, di động trong túi nữ nhân đã vang lên, cậu cảnh giác quét vài lần, chẳng qua không dám lại lấy đồ vật túm nữa.

Nữ nhân lấy di động ra nhìn lên, tức khắc cảm nhận thấy đau đầu, điện báo hiện lên “Triệu Ngọc Dao”, đó là người trong miệng cô vừa nhắc đến, người thay mặt chị Triệu.

“Vừa rồi tôi gọi điện thoại cho Diệp Bạch, sao lại không gọi được?” điện thoại cảm ứng vừa kết nối, Triệu Ngọc Dao liền hỏi.

Nữ nhân nói: “Có thể là điện thoại cảm ứng thông minh không chuyển động đc đi.”

Triệu Ngọc Dao cũng không có công phu miệt mài theo đuổi chuyện này, liền nói: “Ngày mai cô mang Diệp Bạch đến C.ty đi, buổi sáng 8 giờ. Cậu ta thật là mệnh xuất sắc, tuy nhiên lại có quý nhân tìm tới điểm danh chuyển cáo cho cậu ta.”

Nữ nhân mở to hai mắt, trên bề mặt đều là hưng phấn cùng kinh ngạc, nói: “Thật sự? Tìm Diệp Bạch nhận cái gì?”

Diệp Bạch tai mắt mưu trí, sư tỷ gọi điện thoại thông minh cậu không sót một chữ nào, sư tỷ đang cùng người khác nói chuyện của bản thân. Chẳng qua biểu tình của sư tỷ cực kỳ kỳ quái, xoát xoát cái liền đổi khác, vừa mới bước đầu tiếp Smartphone là cau mày, thoạt nhìn có chút không quá cao hứng. Tiếp nối là ngạc nhiên cùng vui tươi, chẳng qua nháy mắt lại trầm mặt xuống, đen rất chi là.

địch thủ cam kết là đang rỉ tai làm sư tỷ không vui, Diệp Bạch nghĩ như thế, chẳng qua đối phương nói cậu nghe không hiểu biết, chưa chắc chắn sư tỷ vì cái gì lại không tốt hứng, cậu chỉ nghe được bên kia nói hai chữ.

Chúc bạn đọc truyện Đam mỹ ABO nhân ngư Ảnh đế vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *