Tóm lược truyện ấm yên bé dại của anh

Tóm lược truyện ấm yên bé dại của anh

Một câu chuyện tình yêu giữa vì Bác Sỹ tài tía cùng cô phương tiện sư công danh, hai người thân ở hai các lĩnh vực rõ ràng đã vậy tính bí quyết cũng sáng tỏ.

Giới thiệu truyện hòa thuận nhỏ dại của anh ý

Tác giả: Đông Bôn Tây thay
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện hạnh phúc bé dại của anh

Sáng mùa đông ánh sáng rạng ngời, Tùng Dung khép hờ mắt, lười biếng nằm dựa lưng vào lớp đệm mềm con gà bên trên bệ cửa sổ rộng phơi nắng, tranh thủ uống một cốc cà phê rồi mới cố ăn mặc quần áo ra quanh đó. Vừa bắt đầu khai trương thì thấy góc cửa ngôi nhà chống chọi với cũng đang mở, liên tục bao gồm bộ phận nhân lực bê vác có đồ sử dụng sinh hoạt đi ra lấn sân vào, nhưng không thấy gia chủ đâu.

Tùng Dung tựa vào canh cửa chú ý siêu lâu. Siêu thị xóm bắt buộc mang lại hơn nửa năm nay chưa có một số người ở, nghe nói chủ nhân của ngôi nhà bị cuồng sạch vẫn, khách thuê bình thường không cung cấp được đề xuất thay đổi thái của anh ý ta, nhưng anh ta thì cũng chẳng thiếu tiền, bởi thế cứ bỏ trống ở đó mãi. Chần chừ mình sắp đến siêng vào là thần thánh phương nào? Mỗi tầng của căn hộ cao cấp này tất cả hai căn hộ, nhưng căn nhà chống chọi với mãi chưa có người ở, đặc điểm này đồng nghĩa với việc Tùng Dung một tổ ấm chiếm phần cứ một tầng, khiến phổ biến Trinh cực kì mếm mộ.

Vào một chiều tối vài ngày sau, Tùng Dung bước đi từ nhà hàng của căn hộ, tay xách hai túi đồ béo tròn, đang đứng trước cửa ngõ gửi tay ra định vén tấm rèm dày lên, ngạc nhiên chỉ một giây sau, rèm đã được bạn ở phía đối diện vén lên. Trước mặt cô chính là người nhà quý ông trông chỉn chu sạch sẽ, đôi mắt Đen láy mang đuôi mắt lâu năm tuyệt đẹp, mang theo khí chất vô cùng riêng. Một tay anh chũm cầm tay chat chit, tay kia vén rèm. Khi bắt gặp Tùng Dung ngẩn mình quan sát gia đình bạn, anh vừa ra hiệu mang đến cô đi trước, vừa kéo rèm tránh sang bên, sẽ nhẹ các giọng nói vào điện thoại.

Tùng Dung gật đầu cầm cố mang đến lời cảm ơn. Cách ra khỏi ấy, cô còn quay đầu thoáng chú ý lại tuy nhiên chỉ bắt gặp bàn tay sẽ đuc rút. Bàn tay đấy lâu năm cũng như eo hẹp, khớp ngón riêng biệt, mang theo nét tinh vi hiếm thấy ở con trai, hẳn chính là bàn tay có tác dụng thủ công khéo léo.

>> Đọc thêm truyện ngôn tình quân nhân

hầu như người thân đến ẩm thực ăn uống này phần lớn là mọi người sống trong chung cư. Cô đã bước này chậm vì vậy, sao trước kia chưa nhìn thấy bao giờ anh xây dựng thương hiệu ở đây?

Rồi vào một buổi sáng sớm vài ngày sau, Tùng Dung dậy muộn. Hôm nay cô nên lên tòa, bởi vì quan tòa kia ghét nhất là chúng ta đến muộn.

nhanh lẹ sẵn sàng chuẩn bị ngừng để đi, vừa ra khỏi cửa thì thấy cửa ngõ thang máy đang từ từ đóng lại, cô rối rít chạy lại.

Ngoài ra mình trong cầu thang máy nghe thấy âm thanh, đột ngột đưa tay ra chặn góc cửa đang dần khép. Tùng Dung đặt chân tới trong new thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp cảm ơn sẽ sửng ốm mang lại tròn mắt. Trong cầu thang máy, ngoài một thành viên chàng, còn duy nhất cục bông Khủng trắng muốt đang ngồi.

Tùng Dung sợ chó phải định đi chuyến thang máy tiếp theo, tuy thế sợ gia đình cũng như chó trước mặt xấu hổ, dù cô ngần ngừ chú chó Samoyed đang thè lưỡi nhìn người chăm chú này liệu tất cả biết xấu hổ hay chưa. Thêm vào đó, cũng chẳng còn kịp nữa đề xuất cô chỉ còn cách cố tiếp tục, nép cạnh bên vào vách cầu thang máy, cảnh giác chú ý chằm chặp thú nuôi cưng lớn tưởng màu trắng.

Ôn Thiếu Khanh liếc quan sát cô rồi cúi người vuốt lông cổ chú Samoyed, xoa đầu nó, “Mày đi lan can bộ, tao chờ mày ở dưới.”

(*) Samoyed: Một giống chó săn bao gồm bắt đầu từ chốn Siberia, đây là giống chó tất cả bộ lông trắng tính cũng như tuyết cùng tính cách có nhiều Điểm lưu ý của chó sói.

Tùng Dung nhếch môi quan sát chú chó.

viên bông bự Cấp Tốc chân bật ra không tính thang máy, chỉ còn lại một dòng bóng trắng muốt. Trước khi cửa thang máy khép lại, Tùng Dung thấy chúng chạy về bên lan can thoát hiểm.

mang đến giờ đây Tùng Dung bắt đầu ngoảnh đầu chú ý người chủ sở hữu của bộ bông lán, vừa định khen anh khéo dạy con vật thì lại ngẩn người thân lần nữa? Trùng hợp cố kỉnh sao, anh cũng ở tòa nhà này ư?

Tùng Dung thu lại ánh mắt rồi chớp mắt.

>> Xem thêm Truyện cưới trước yêu sau

Hôm đó vô cùng thuận lợi, Tùng Dung chẳng những chưa đến trễ bên cạnh đó sớm vài phút. Tuy nhiên qui định sư mặt đối phương cho muộn, nạm là suốt quá trình cô chỉ cười quan sát quan tòa giày vò, áp bức bởi chính sách sư mặt đối phương vẫn sa sầm bên, đến cả lời mắng cũng khác thành viên.

hoàn thành phiên tòa, Tùng Dung đứng đợi ở cửa ngõ rồi cộng ra ngoại trừ có vì quan tòa khi nãy, “Chú, mọi người chỉ cho muộn năm phút thôi cơ mà đến mức chú đuổi cùng giết tận gắng sao?”

“Muộn một giây cũng không đủ. Có lại con cháu không thấy phần đông tài liệu cơ mà anh ta trình lên đều bị photo lệch à? Anh ta trù trừ chú bị chứng rối loạn ám ảnh chống chế nặng sao? Chú trông thấy đã khó khăn Chịu.”

Tùng Dung vỗ trán, “Vốn định ăn trưa sở hữu chú, tuy nhiên xét thấy triệu chứng của chú ngày dần rất lớn, hẳn là cháu làm gì nói gì cũng trở nên khiến chú khó chịu. Thôi bản thân mỗi chúng ta ăn uống riêng đi ạ.”

bởi quan tòa gật đầu đồng ý, “Được, trưa nay chú cũng đều có hẹn rồi.”

Tùng Dung cười cợt chào: “Vậy hẹn chạm chán chú vào phiên tòa sau.”

Lại mang đến một ban tối của vài ngày sau, khi Tùng Dung đi có tác dụng về và đứng bên dưới tầng đợi cầu thang máy, cô lại chạm mặt chúng ta đại trượng phu kia lần thứ ba.

thang máy lên rồi lại dừng, đôi lần bắt đầu, thỉnh thoảng có người ra vào. Tùng Dung nhìn chằm chằm mọi nhỏ chu kỳ lượt biệt tích, thầm đoán xem anh ở tầng mấy, sau đó cảm thấy các bạn thật rỗi hơi.

đợi khi cô bừng tỉnh, trong thang máy chỉ với lại cô và anh, còn con số chỉ một đang sáng trên ảnh trên nền chính là số tầng nhưng mà cô ở. Căn hộ này được cấu tạo theo chỉ tiêu mỗi tầng bao gồm hai căn hộ, đời nào…

cửa thang máy mở ra, Tùng Dung bước ra trước, vừa cố kỉnh chìa khóa xây dựng vừa suy xét người ẩn dưới. Quả nhiên anh đi về bên nhà đối diện. Sau khi mở cửa, Tùng Dung còn ngoảnh đầu nhìn thoáng qua rồi mới đóng lại, lần này cô chỉ nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của anh. Trong lòng cô thầm tán thưởng, bộ mặt anh cũng coi cũng như xứng với bốn chữ “dịu dàng như ngọc”.

Chúc Anh chị em đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *