Tóm lược truyện đam mỹ Hương Thôn Diễm Tình

Tóm lược truyện đam mỹ Hương Thôn Diễm Tình

Anh công là 1 trong người có tính cách xấu xa cũng chính vì thế người dân trong làng xem hắn nằm trong những phần tử xấu xa,. Cho nên phụ thân công đã quyết định cho công đi lính, mấy năm sau trở về công trưởng thành và cứng cáp trở thành một giới trẻ khôi ngô tuấn tú, trai tráng nhiều tinh lực

Trình làng truyện hương thôn diễm tình

Tác giả: Dịch Ca
Thể loại: đam mỹ, sắc

Trích đoạn truyện Hương thôn diễm tình

Nam nhân thật sự rất anh tuấn, thời điểm hắn không cười trông rất uy nghiêm lạnh nhạt, khi cười lên lại lòi ra sắc đẹp trai sáng sủa rạng rỡ.

Trái tim của Lâm Tiểu Thu đập nhanh rất chi là, đều sắp nhảy ra khỏi cuống họng rồi.

“Trời ạ… Bên trên quả đât này Tại Sao lại có người nam nhân đẹp tới như vậy cơ chứ…”

Lâm Tiểu Thu hiếm khi về nhà một lần hiện tại đang cắn đầu bút chì mơ màng, một bộ dáng vóc đứng ngồi không yên. Lâm Bảo đưa cho nàng khoai nướng ấm nóng mà nàng thích ăn nhất, thanh âm ấm áp nói: “Tiểu Thu, mau nếm thử khoai tây đỏ cha vừa làm đi.” Thôn họ gọi khoai lang là khoai tây đỏ.

“Không muốn ăn có đc hay là không, con sắp bị phiền chết rồi.” Tâm tư cô gái lại nhanh chóng mơ màng, nghĩ nghĩ một hồi, tương tự như chim nhỏ dại vui miệng chạy ra khỏi nhà.

“Ai ai, xú nha đầu, con lại muốn chạy đi đâu?”

“Cha, con chạy đi xem ca ca nhà bác trưởng thôn, thời điểm ngày hôm nay ca ca đi bắt cá, bắt được mấy con cá bự ơi là bự, đều up lên weibo rồi.”

Hiện tại làng cách tân và phát triển, dân trong thôn cũng có Smartphone and internet, còn tồn tại wechat cùng weibo.

Lâm Bảo không hiểu biết nhiều, anh không có di động, cũng không hiểu biết chút gì về weibo, liền để khoai nướng vào bát chờ phụ nữ về ăn, kết quả chờ mãi, đợi hơn hai giờ đồng hồ đeo tay vẫn chưa thấy trở về, anh liền không an tâm chạy đi tìm.

>> Đọc thêm Truyện tranh đam mỹ có thịt

Làng anh không lớn, từ trên đầu thôn tới cuối thôn cũng chỉ có mấy chục phút lộ trình, một bên làng được những mảnh ruộng ngô cao lớn vây quanh, hiện tại không nói cái gì sinh thái nông nghiệp ra làm sao, hoa màu tươi tốt bao che một bên còn tồn tại cây cỏ, cây trồng một bên có nước, trong nước lại có cá, nước nuôi cá để rất có thể giúp thuận lợi trồng hoa màu xanh tươi hơn.

Phỏng chừng phụ nữ ngôi nhà của mình chạy đi xem đàn ông thôn trưởng bắt cá ở ven sông đi.

Hiện tại mùa này vừa vặn là vạn vật thức tỉnh, bắp ngô xanh mượt một mảng, người đi vào bên trong không nhìn thấy đỉnh đầu, rất nhiều con nít trong thôn đều chạy tới nơi này chơi trốn tìm.

“Tiếu ca ca, bên này bên này, bên này có cá.” Thật xa đi tới đã nghe thấy thanh âm lanh lảnh của Thu nha đầu kia.

Lâm Bảo đi tới, liền nhìn thấy một nam tử cao lớn ống quần kéo cao cả áo xắn gọn đang khom người bắt cá, hiện tại vẫn là đầu ngày xuân, khí trời vẫn còn đấy rất lạnh, nhưng cậu trai này có thể ở trong nước lạnh một thời gian dài cũng quá lợi hại đi, Lâm Bảo nhìn thấy liền lắc phủ nhận, nếu như trưởng thôn nhìn thấy thì đã sớm gấp đến độ nhảy chân lên đi. Làm một trưởng bối, Lâm Bảo cảm thấy anh nên có nhiệm vụ gợi nhắc một hồi, liền hắng giọng nói, “Khụ khụ, cháu lớn, em mau ra đây đi, ở trong nước lạnh ngâm thời gian dài đối với thân thể không cao.”

Âm thanh Lâm Bảo rất ôn hòa, tuy rằng mang đi khẩu âm nên có hơi ngọng một chút, rất có thể do thanh tuyến âm thanh tinh tế và sắc sảo mềm mịn và mượt mà, khiến cho cho tất cả những người nghe cảm thấy rất chi là dễ chịu.

Nam nhân bỗng ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, bên dưới ánh mặt trời, gương mặt góc cạnh tuấn lãng kia như có như không mỉm cười, thú vui kia rất ám muội, thậm chí lộ ra một cỗ tà tính nhưng ngay lập tức bị âm thanh của Lâm Tiểu Thu hòa tan đi không ít.

“Cha, sao lại chạy theo sắp tới đây rồi!”

Lâm Tiểu Thu một mặt không vui. Nam nhân tuy nhiên lại vực lên lễ phép chào hỏi Lâm Bảo.

“Lâm ca ca, ngày an lành.”

>>> Xem thêm top Truyện tranh tu tiên

tiếng nói của hắn rất từ tính, khá giống giọng nói của MC bên phía trong đài phát thanh mà Lâm Bảo nghe đc, thậm chí thanh âm so với họ còn xuất sắc hơn mấy phần.

Lâm Bảo cùng Tiếu Chiến cũng không thực sự quen thuộc, cũng không biết nên nói thêm cái gì, liền ừ một tiếng coi như replay, quay đầu về liền nhìn đàn bà nói, “Xú nha đầu, đều đã mấy giờ rồi, mau trở lại nhà đi, cha nấu cháo khoai tây đỏ con thích ăn nhất cho.”

“Trời ạ, lại là khoai tây đỏ, lại ăn nữa con liền biến thành củ khoai tây đỏ bự luôn luôn rồi.” Lâm Tiểu Thu căm giận lầm bầm, lưu luyến nhìn về phía ca ca nhà trưởng thôn, liền thấy ca ca chỉ nhìn chằm chằm về phía phụ thân nàng, liền phiền phiền nhiễu nhiễu một hồi, chỉ hoàn toàn có thể bế tắc chào tạm biệt đồng bọn, ngoan ngoãn cùng cha về nhà ăn cháo.

đàn bà Lâm Bảo lại sắp đi lên trấn trên rồi, khóe mắt anh cong cong lên, nhìn phụ nữ trong mắt chứa đầy nhu tình. Nam nhân dõi theo như hình bóng của anh mãi tới tận khúc quanh co không thấy bóng người mới chậm rì rì thu lại góc nhìn.

Nam nhân ngoắc ngoắc môi, ánh mắt trở nên sâu thẳm mà tình sắc.

Hắn rất nhanh đã yêu dấu hương vị của người nam nhi trưởng thành và cứng cáp nhưng sắc sảo quyến rũ và mềm mại này.

Đưa con gái báu vật đi, Lâm Bảo ngồi xe bus đường dài trở về, còn chưa bước vào thôn anh liền nhìn thấy một bóng người trẻ khỏe chạy bộ.

Nam nhân rõ ràng đã chạy rất lâu, những giọt mồ hôi bị thấm ướt một mảng lớn phía sau sườn lưng, bóng sườn lưng hắn cao lớn, áo phông ôm lấy mỗi một tấc bắp thịt đều lộ ra thân hình săn chắc, đưa theo một vẻ đẹp nam tính không lời nào tả xiết.

Hắn chạy trái lại vài bước trở về, bên dưới ánh mặt trời gương mặt rám nắng thật sạch sẽ đưa theo niềm vui mỉm, nghĩ thầm tên nhóc này cũng không tệ, vừa cao vút lại đẹp trai, thân thế lại xuất sắc, lão Tiếu gia cũng thật là có phúc.

Tiếu Chiến đang làm việc bộ liền ngừng lại, vừa đẹp đứng lân cận người Lâm Bảo, chính vì bất ngờ tới gần nên mùi mô hôi cùng nhiệt khí của nam nhân xông vào mũi khiến Lâm Bảo theo phản xạ có điều kiện thối lui.

“Lâm ca ca, anh đi đưa đàn bà lên trấn sao?” hoàn toàn có thể là do vừa vận động chấm dứt thanh âm của nam nhân rất trầm, trầm đến khiến sống lưng người nghe hoàn toàn có thể tê dại một hồi.

“Ừm, tôi đi đưa tiễn, con bé xíu này sau cùng cũng đi rồi!” Có đề tài nên bầu không gian giữa hai người cũng không quá sốt ruột.

bên trên tay Lâm Bảo còn cầm theo ổ trứng gà chuẩn bị cho đàn bà, do phụ nữ không muốn nên anh chỉ rất có thể đưa về. Bây giờ Tiếu Chiến liền dễ dàng chào đón trứng gà, thấp giọng cười nói: “Lâm ca, để tôi cầm giúp anh cho.”

“Không cần không cần, tôi hoàn toàn có thể tự mình cầm.”

Tiếu Chiến một tay đoạt mất ngón tay thô to vô ý thức xẹt qua cánh tay của anh khiến cho làn da nơi đó nổi lên ửng đỏ.
Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *