Tóm lược truyện gia đình bạn Tới không tốt

Tóm lược truyện gia đình bạn Tới không tốt

chỉ cần có tình thương cảm từ tận sâu trong đáy lòng mình new cảm hoá được đối phương dù rằng người trong gia đình ấy có làm cho gì sai hay xây đắp chuyện long trời lở đất đi nữa.

Giới thiệu truyện người tới không tốt

Tác giả: Kim Bính
Thể loại: ngôn tình

Trích đoạn truyện gia đình tới không tốt

Trong nhà chẳng bao gồm gì cả, chủ nhân của ngôi nhà cũng không ước ao chi tiền để xếp đặt. Phương Dĩ đi ra bên cạnh tải vài món đồ cần đến chủ yếu trước, lúc xuống lầu có một không hai nhìn tầng dưới cùng, mới bắt gặp bước này lại chẳng hề sáu căn nhà nhưng là một mẫu cửa ngõ riêng bự, rõ kì lạ.

mua đồ kết thúc, Phương Dĩ kéo hành lý ở tạm khách sạn bên gần đó, thoải mái lăn trên giường new bắt đầu lên mạng sắm “Số 338 con đường Bảo Hưng”, tậu hoàn thành cô ném cầm tay, bĩu môi.

Bảy giờ sáng thứ Hai, cô chủ nhà Mã đang chuẩn bị sẵn sàng ra ko kể tải ăn uống, bỗng nhiên nhận thấy điện thoại của người thuê ngôi nhà Phương Dĩ, thanh âm của cô ấy nhỏ đầu bên kia điện thoại hơi lộ vẻ lo ngại luống cuống, “Cô Mã, trong nhà này gồm cái gì đó!”

Cô Mã cả kinh: “Cái gì?”

>> đọc thêm thể loại truyện cao h

Phương Dĩ nói: “Nửa đêm con cháu nghe của nhà tất cả âm thanh, có vẻ có người kêu khóc, còn bom tấn nước chảy nghiêm trọng, cháu không dám ngủ ở đó nên mang đến khách sạn ở. Cô Mã, biệt thự này cháu không đề xuất nữa.”

Sắc bên cô Mã trắng nhợt, nghe câu sau cuối của cô, chợt mập tiếng: “Như cố gắng sao được, cô không buộc phải nữa nhưng mà bên tôi không trả tiền căn nhà, đây chẳng hề là cô lãng tầm giá thời gian của tớ sao!”

Phương Dĩ sắp đến khóc: “Nhưng căn nhà này quá kinh điển, sao cháu ở tiếp được, nửa đêm canh cha nhà tắm lại có thể mở nước, dẫu vậy lúc cháu đi xem thì lại vô cùng rốt, cũng chần chừ đồng chuôm có cải thiện không.”

Cô Mã được cô nhắc nhở, liền xoay gia đình bạn chạy mang lại số 338 con đường Bảo Hưng đánh giá đồng vũng nước. Sau khi soát sổ chấm dứt thì ngay cả giọt máu rút cục trên mặt cũng mất sạch, căn nhà bỏ trống năm năm không có một số người ở, giờ đây nước lại và đã được áp dụng. Rốt cục để trấn an thành viên gia đình thuê ngôi nhà, cô Mã Chịu đựng nói: “Thế này đi, bên tôi tính rẻ chút đến cô, tiền thuê một tháng cha ngàn.”

Phương Dĩ khốn khổ nói: “Hai ngàn rưỡi.”

“Hai ngàn tám.”

“Hai ngàn rưỡi.”

Cô Mã nhắm mắt: “Hai ngàn bảy!”

“Được.” Phương Dĩ chìa tay, “Đúng rồi cô Mã, hôm qua cháu mời người thân mang lại vệ sinh, túi tiền là hai trăm, tiền khách sạn buổi tối thì vứt đi.” lưu ý đến chút ít lại hỏi, “Còn nữa, lầu bên dưới có người ở không?”

“Có, lầu dưới là công ty. An tâm, là công ty nghiêm chỉnh.” Cô Mã trả lại tiền ngôi nhà thừa mang lại cô, Dường như còn gửi bổ xung hai trăm. Lúc thấy cô đếm tiền vui vẻ, nhìn kĩ chút ít lại là vẻ bên vô tội, bà cảm thấy quái gở, ở trong biệt thự này một phút cũng không hy vọng ở lâu, lập cập chạy mất.

Phương Dĩ đếm tiền, lăn hai vòng bên trên ván giường trống trơn, chỉ thiếu ôm ấp bụng mỉm cười to. Sau khi lăn hoàn thành còn buộc phải có tác dụng chuyện chính, đồ dùng trong căn nhà mọi yêu cầu tự nhà bạn ra tay. Chạy bên phía ngoài một ngày dài, rất vất vả thiết lập chăn nệm và quạt máy về, ổn định cũng như máy nước nóng thứ Hai đang mang lại gắn, sofa ti-vi cô không định tải. Đếm tiền thừa chút ít, kho Bạc Bẽo nhỏ hơi tả tơi, Phương Dĩ vò đầu bứt tai, ôm ấp tiền nằm xuống, nhưng mà cũng chưa nhắm mắt ngủ nhưng mà là nhìn chằm chặp khung cửa sổ gần kề đất. Trù trừ qua bao lâu, mí mắt rũ xuống, đột nhiên nghe thấy có tiếng động truyền cho từ bên ngoài, vểnh tai lắng nghe, chẳng mấy chốc liền thấy một bóng đen nhẹ nhàng đáp xuống ban công.

Bóng đen vừa cao vừa rộng, nửa đêm phát triển ra như ma. Sau khi đáp xuống ban công, “nó” đẩy khung cửa sổ gần kề đất quanh năm chưa khóa ra, chạy vào theo gió, bên trước bỗng nhiên ra mắt một chùm ánh nắng tĩnh mịch, chiếu sáng một khuân mặt trợn tròn nhỏ ngươi, tóc dài rũ rượi, y như ma có lẽ quỷ.

>> Coi thêm Đam mỹ sinh tử văn

Bóng Black phản xạ có điều kiện lùi về sau đã từng Cách, ngay sau ấy cố định và thắt chặt tại vị trí không chuyển vận nữa, không sợ hãi thét lên cũng như quăng quật chạy. Phương Dĩ hơi không ngờ trong lòng, nghiêng về trước, mở miệng yếu ớt: “Tôi bị tiêu diệt rất thê thảm…”

Bóng đen nghe tuy thế Cách về trước một Cách, chưa trốn chạy ngược lại đến gần Phương Dĩ. Phương Dĩ liên tiếp lùi về bên cửa buồng, đôi mắt trên bộ mặt quỷ càng trừng càng to, trong lòng ân oán thầm rất nhiều, hốt nhiên nhảy về bên phải một dòng, còn bóng Black chưa kịp chiến thắng lại, lại bước đi một chân, của nhà mau chóng vang thông báo la của bầy ông: “A!”

ánh đèn sáng choang, Phương Dĩ một tay giơ đèn pin, một tay giơ gậy sắt, quát lên: “Không được nhúc nhích!”

Bóng Đen trước mặt không khu vực ẩn giấu dưới ánh đèn sáng, dáng mình to lớn cường tráng lộ ra quan trọng nghi ngờ, thân trên ở trần ngăm đen táo tợn, một chiếc khăn lông thay bên trên cổ, con đường nét khuân mặt mạnh bạo, môi rộng mũi cao, đỉnh mày như kiếm, đáy mắt lại đậy sương mù um tùm. Anh ta nhìn Phương Dĩ một hồi, lại cúi đầu chú ý chân đề xuất của mình, một cạm bẫy loài chuột cực kỳ nghiêm trọng.

Phương Dĩ có tác dụng hành động phòng ngự, khung người hơi cong về trước, hai chân trước sau rẽ ra đè xuống, quơ cây gậy sắt trong tay, cảnh cáo nói: “Lập tức đi khỏi, còn nếu không tôi đang cho anh mất mặt!”

Đối phương chế giễu, nhắc nhở cô: “Cô vừa bắt đầu nói cảm thấy không được cựa quậy.”

Một cái bẫy loài chuột béo do vậy kẹp chân cần anh ta, anh ta lại còn có vai trung phong tình nhắc nhở tổ ấm, xem ra anh ta cũng không hề mọi người lương thiện. Phương Dĩ mắt thấy anh ta không đếm xỉa đi về bên người nhà, chóng vánh tung ra một gậy. Đối phương ngạc nhiên cô sẽ ra tay thật, bẫy vai bị để ý một cái. Phương Dĩ quát lên: “Đã nói cảm thấy không được nhúc nhích!” chớp nhoáng nhảy lên giường, xa xa vòng qua anh ta, động tác nhanh lẹ tốc độ kinh người trong gia đình, ngay cả vạt áo cô đối phương cũng chưa va tới. Phương Dĩ chạy ra quanh đó buồng la to: “Vừa rồi bên tôi sẽ báo mang đến chủ nhà, bà ấy vẫn đến ngay mau lẹ. Anh ao ước tắm thì về ngôi nhà bạn nhưng mà tắm, bây giờ bên tôi đã không báo cảnh sát, anh đi ngay lập tức!”

Chúc Các bạn đọc truyện vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *