Truyện thanh xuân vườn trường Eo thon nhỏ full chương 1

Truyện thanh xuân vườn trường Eo thon nhỏ full chương 1

Đọc truyện eo thon nhỏ full chương 1

Chỉ còn năm phút nữa là ban đầu môn thi tiếng Anh, thì ở trường thi xảy ra đánh nhau, tin tức này chóng vánh truyền ra khắp toàn trường.

rất nhiều học viên chạy đến lầu ba vây xem náo nhiệt, chóng vánh chiếm hết cửa sổ cửa lớp.

của phòng học, nhiều phần học sinh trốn ra đằng sau, vài bạn học viên nam ở bên kia khuyên can, sau cuối lại bị đánh cho 1 trận.

“Thao! Lúc mày lục của tao thì còn tồn tại nghĩ tới tao là bạn cùng phòng với mày không hả?”

“Cút, bạn nữ của ai thì lo mà giữ, hay là cô ta chướng mắt mày!”

“Con mẹ nó, mày lặp lại đợt tiếp nhữa thử xem!”

Tiếng động ồn ào náo nhiệt càng lúc càng tăng, nhất thời quả bóng rổ bay vụt từ cửa vào, vận tốc xoay tròn cực nhanh, đập mạnh vào tường.

Hai học sinh nam đang đánh nhau lập tức buông đối thủ ra, né sang kề bên.

Bóng rổ lại xuyên qua giữa hai người, đập lên tường “Rầm” một tiếng, lại rơi xuống đất, nhảy tới nhảy lui, cuối cùng tạm dừng ngay bục giảng.

“Chậc.”

Vì giọng nói này, mà trong lớp lập tức yên tĩnh.

học sinh ở cửa chẳng biết đã tản ra từ lúc nào, Đường Nhân mặc đồng phục nhàn hạ thư thả đi đến, ánh mắt đung đưa, cười nhưng giống hệt như không cười, xem qua hai bạn trẻ học sinh nam đang đứng ở góc tường.

Cô quét mắt quanh phòng học, tiếp nối ánh mắt lại rơi bên trên hai người lũ họ: “Điên hả?”

trước tiên là sắc mặt của hai người rất khó coi, tiếp nối thì đỏ lên, giờ phút này tất cả ân oán đều đã vứt ra phía sau, nửa ngày trời mới mở miệng cùng nhau: “Bọn tớ sai rồi!”

Nói xong xuôi, hai người tranh nhau đi nhặt quả bóng rổ, tiếp đến ngoan ngoãn quay lại chỗ ngồi.

Đường Nhân không có phản ứng, trực tiếp đi về phía bàn học của chính bản thân mình, ném bóng rổ xuống đất, chán nản xoay xoay bút.

Vu Xuân sát bên vừa mới kéo cái ghế tới gần, hỏi: “Chị Nhân, bên Nhị Trung tung tin nói thứ sáu tuần sau muốn đi học mình kiếm chuyện, chị có đi hay không?”

Một lúc lâu sau, Đường Nhân đáp: “Không đi.”

“Vì sao?”

“Nhạt mắt.”

“…” Lỡ như gặp gỡ phải đại ca bên kia, thì đàn em như cậu ta nên làm cái gì bây chừ.

Cậu ta sớm phải ghi nhận mười năm yêu anh nhất lần trước chị Nhân Trong khi dùng sức lực lao động để đánh đại ca bên Tam Trung, chẳng lẽ cũng chính vì đại ca bên Nhị Trung còn tệ hơn đại ca bên Tam Trung?

Trường trung học tư thục Gia Thủy vừa mới sáng lập được bốn năm, lúc trước vì hiệu trưởng tiết kiệm ngân sách tiền, nên chọn lựa chỗ rẻ tiền nhất, mua một miếng đất gần nghĩa địa thành phố.

Nói là nghĩa địa, kỳ thật cũng chính là do đồn đại.

nhiều năm vừa mới đây hỏa táng được sử dụng, nên trong thành phố không một ai dám thổ táng, nếu thật sự chỗ này là nghĩa địa, thì cũng đã quá lâu rồi.

Ba của Đường Nhân chính là hiệu trưởng, ở trường tư thục, hiệu trưởng lớn hơn trời. Thầy chủ nhiệm lại là tai mắt, nên từ trước đến giờ không có bất kì ai dám yêu cầu không ít so với Đường Nhân.

các thầy cô giáo khác cũng qua loa với Đường Nhân, mắt nhắm mắt mở làm như không thấy.

Dần dà, Đường Nhân thay chị lấy chồng trở thành chị đại ở trường học.

trên mảnh đất này có ba trường trung học cùng nằm trên một tuyến đường, trường thi Nhất Trung, mặt trận Nhị Trung, tình trường Tam Trung.

Có chuyện như thế này truyền ra: Nhất Trung, đi vào đi ra đều là dân học giỏi; Nhị Trung, ngang tàng đi vào hùng hổ đi ra; Tam Trung, một người đi vào ba người đi ra.

Nhị Trung Thành lập đã được vài thập niên, vốn là trường chuẩn chỉnh, đáng tiếc sau đây Nhất Trung leo lên đc ngang hàng, thì Nhị Trung bắt đầu xuống dốc. Ngọn nguồn là do bao quanh bị giải tỏa & rời đi nơi khác, cho nên thành tích xuống dốc không phanh, mấy năm cách đây không lâu thì trở thành nơi tụ tập của đám lưu manh.

trên căn bản, khoảng cách của ba trường này cũng khá xa, bình an vô sự. Nhưng hiện nay đột nhiên mọc lên trường tư thục Gia Thủy, không dừng lại ở đó lại nằm đối diện cách trường Nhị Trung một con sông, so với các người khác mà nói, chỗ đó phân chia có luận điểm.

Vu Xuân hôn sai 55 lần chưa từ bỏ ý định: “Nhưng mà chị Nhân, lỡ như……”

Đường Nhân liếc cậu ta một cái: “Mày đánh không lại sao?”

Vu Xuân rối rít từ chối, đây chính là điểm liên quan đến tôn nghiêm: “Đương nhiên rất có thể, chỉ là muốn cho bầy nó biết được chị Nhân lợi hại thế nào.”

Đám Nhị Trung thật sự cho rằng bản thân chúng lợi hại hơn trời rồi.

Nếu không phải do trường tư thục Gia Thủy có ký túc xá, chỉ có buổi tối thứ sáu mới hoàn toàn có thể đi ra ngoài, bằng không thì lũ nó làm cái gi có tư cách hếch mũi lên mặt?

Trước kỳ nghỉ ngơi dịp lễ quốc khánh, hai người bên Nhị Trung chặn một học sinh nữ yếu ớt, miệng lưỡi cợt nhả. Khi đó màu đỏ may mắn là Đường Nhân đi từ kia qua, một người ra chặn lại, kết quả trở về mẹ nhận không ra.

Vu Xuân líu lưỡi, những người kia toàn là óc chó, dám đến tìm chúng ta để gây sự. Cậu ta nghĩ một lát, lại ngẩng đầu, thì thấy Đường Nhân đã nằm sấp ngủ trên bề mặt bàn, tóc dài xõa trên bờ vai, kiến người khác nhìn vào mà xao xuyến.

Cậu ta không dám quấy rầy, dùng hai tay mang ghế đi.

~

Giám thị coi thi cầm túi bài thi tiến vào.

các học viên cấp ba đã quá quen với bài thi, hơn nữa giám thị cũng đều là thầy cô giáo, tránh để xuất hiện tình huống ngoài ý muốn.

lúc này giám thị là 1 cô giáo. Cô giáo mang mắt kính, tròng kính hình tam giác, trông có vẻ cực kì nghiêm khắc, ăn diện rất cảnh giác chỉnh chu.

Hoàng Mẫn đẩy gọng kính lên, quét một vòng lớp học, góc nhìn tạm dừng bên trên người một học viên nữ đang ngủ gục trên bàn, hừ lạnh một tiếng.

Trường học cấp ba quả nhiên chẳng có gì rực rỡ, check điều tra trước lúc khai giảng đều như vậy, về sau hoàn toàn có thể thế nào đây. Hay như là muốn xem công sức của con người của học sinh, lúc đi vào đều là học viên khá giỏi, lúc rời đi cũng chỉ biết là học sinh khá giỏi: “Bây giờ đặt sách lên phần bên trước, không được phép giữ bất cứ vật gì, tôi sẽ check giấy nháp.”

Bài thi được phân phát xuống, bạn học sinh nam ngồi phía trước Đường Nhân thấy cô đang ngủ, tự giác để một đề bên cạnh, sau đó vùng dậy đi đưa bài thi cho mình ngồi phía sau Đường Nhân.

“Bây giờ ban đầu check, cấm liếc ngang liếc dọc.”

Hoàng Mẫn gõ gõ cái bàn, không mong muốn bên kia không tồn tại phản ứng gì.

thời gian đế vương sủng ái trôi qua từng giây từng phút.

Vu Xuân nhiều lúc liếc nhìn Đường Nhân đang ngủ, có chút lo ngại. Lỡ như lừng danh của chị đại bị người khác bôi xấu, thì hỏng bét hết.

Cậu ta làm bộ đánh rơi bút xuống đất, lén đá đá cái ghế.

Hoàng Mẫn vừa quay đầu lại đúng khi chứng kiến học viên nữ kia đang nhìn chằm chằm học sinh nam ngồi ở kề bên, còn hỗ trợ bộ như nhặt bút, cái loại tiểu xiếc kia cô ta đã được nhìn nhận qua không ít lần rồi.

Nhưng lại không tồn tại chứng cứ, nên cô ta cũng không còn nói được.

Lúc thời gian kiểm tra sót lại 40 phút, cô ta nhìn thấy học sinh nữ kia ném bút cho học sinh nam, ở đầu cuối cô ta vùng dậy, bước nhanh qua: “Hai em, không phải lo ngại tập kết làm bài thi, và lại tính gian lận hả!”

Nói là hai em, nhưng ánh nhìn cô ta chỉ tập kết trên người Đường Nhân.

Đường Nhân nhếch môi, đẩy cái bàn về phía đằng trước, phát ra âm thanh “Kít kít” chói tai.

toàn bộ học sinh ở trong nhà đều không có gan lên tiếng.

Hoàng Mẫn tận mắt chứng kiến bộ dạng này của cô, lại xem những học sinh khác của phòng học câm như hến, cảm thấy hiểu rõ: “Tôi tận mắt thấy, em and em ở bên cạnh…….”

Đường Nhân không kiên nhẫn cắt ngang: “Em khoảng không lận.”

Liếc mắt thấy nét chữ xinh đẹp ngay ngắn bên trên bài thi, sợ người bình thường nhìn vào còn tưởng là học trò ngoan.

“Em dám ăn nói như vậy với giáo viên hả? Lớp nào?” Giọng nói Hoàn Mẫn run run, cô ta liếc thấy tên lớp trên tờ giấy thi: “Thì ra là lớp 14? Hèn gì.”

Trường tư thục Gia Thủy phân bố từ lớp một đến lớp 14 là lớp thường, tiếp đến lớp 15 là lớp chuyên, rồi kế tiếp năm lớp còn lại đó là khoa Văn duy nhất là em.

Cho nên tính thành tích, thì lớp 14 là lớp kém cỏi nhất toàn trường.

“Lớp 14 thì sao?”

“Chỉ có học viên kém cỏi lớp 14 mới hoàn toàn có thể tạo sự cái loại chuyện như vậy này thôi.” Hoàng Mẫn thốt ra.

Thấy vẻ mặt Hoàng Mẫn đắc ý, Đường Nhân cầm bài thi lên, sau đó ở trước mặt Hoàng Mẫn, nhẹ nhàng xé bài thi thành vài miếng: “Lớp 14 còn có thể làm nhiều hơn nữa.”

Mảnh vụn bài thi thiếu chút nữa là ném tới mặt Hoàng Mẫn.

Vu Xuân thở dài, đứng dậy muốn phân tích và lý giải, bị Hoàng Mẫn nâng tay lên không cẩn trọng đánh trúng, đau đến nửa ngày không nói ra lời.

cũng chính vì đánh nhau, Đường Nhân bị đình chỉ học ở nhà một tuần, lúc này mới đến trường đã phải làm check, cho nên trong người rất là khó chịu, lại còn bị giáo viên coi thường nữa chứ.

Hoàng Mẫn khó chịu đến phát run.

Hoàng Mẫn chuyển từ Nhất Trung qua đây, chưa biết nhiều về học viên trường này, chỉ cảm giác so với Nhị Trung và Tam Trung thì học viên ở trường này khá hơn một chút, hiện tại lại có 1 học viên nữ dám tùy tiện cãi tay đôi với cô ta. Không chỉ có không thừa nhận gian lận, mà còn lên mặt với giáo viên, phẩm chất của học sinh này quá tồi tệ rồi!

“Lên công sở cho tôi! Dám coi trời bằng vung! Gian lận mà không chịu thừa nhận, thái độ lại còn tệ như vậy, không xem giáo viên ra gì, em muốn làm những gì, nghĩ mình là con trời sao?!”

Hoàng Mẫn muốn chế trụ Đường Nhân, không nghĩ tới lại bị tức nghẹn thêm.

Đường Nhân cười như có như không: “Mới tới?”

bây chừ Hoàng Mẫn đang bốc hỏa, thấy Đường Nhân nhìn cô ta khiêu khích, lại thấy Đường Nhân có vẻ không suy nghĩ sự áp chế của cô ta, nên Hoàng Mẫn đi ra phía ngoài, giận càng thêm giận.

“Cô giáo nên đến bệnh viện check mắt một chút, tùy ý vu oan cho tất cả những người khác Chưa hẳn là chuyện xuất sắc đâu.”

~

Chủ nhiệm của lớp 14 là Lâm Nhữ, là một cô giáo trẻ tuổi, cực kì nữ tính, thấy Hoàng Mẫn bày ra bộ dáng này cũng không hiểu biết nhiều là chuyện gì, cô ta chỉ biết Hoàng Mẫn là giám thị rất khó chịu.

Hoàng Mẫn lập tức kể ra hết toàn bộ sự tình: “…. Cô xem, trò kia còn dám xé bài thi trước mặt tôi, cô xem học sinh mà có thái độ như vậy sao?”

Lâm Nhữ nghe được thì lập tức sửng sờ, học trò đó cô ta biết rất rõ.

Lúc trước đứng nhất trường, sau khoản thời gian bỏ thi hai môn chính trong ngày thi phân bổ khối, nên mới phải vào lớp của Lâm Nhữ. Lần này là vì trước kỳ nghỉ quốc khánh lại bị phạt vì đánh nhau, còn nếu như không bỏ thi, thì bây chừ chắc chắn đã đứng nhất.

Gian lận? Chuyện đó hoàn hảo nhất là chẳng thể nào, trong trường này có học sinh nào bì được thành tích hoàn hảo của học viên đó?

Đường Nhân lười biếng nghe Hoàng Mẫn thêm dầu thêm mỡ, đôi khi phối kết hợp mỉm cười một tiếng, khiến cô ta tức chết.

Hoàng Mẫn chĩa về phía cô: “Cô xem, trò đó còn dám cười nhạo tôi!”

đúng khi này, ở cửa truyền đến giọng nói: “Báo, report.”

Giọng nói mát lạnh nhưng quá thấp, nội tâm Đường Nhân khẽ nhúc nhích, nhìn về phía phát ra giọng nói.

Người đó không mặc đồng phục của trường, áo sơ mi trắng ôm vào thân hình mỏng dính, người mẫu eo thon, tóc đen hơi ngắn, nổi bật trên làn da trắng, một cặp mắt kính gác bên trên sống mũi cao thẳng.

Đường Nhân nghiêng nghiêng người.

Nhìn một chút, phát hiên nút áo sơ mi được gài lên tận bên trên cùng, ngăn chặn toàn cục cảnh sắc, kín đáo mười phần.

Anh trực tiếp đi đến sát bên bàn chủ nhiệm lớp tự nhiên, đứng bên cạnh cô. Cô biết chủ nhiệm lớp tự nhiên, là một trong những thầy giáo rất cởi mở, chúng ta Ngô.

“Lục Trì, em nộp bài rồi hả? Mà em tới đúng vào lúc lắm, đó là đồng phục của em. Em chuyển đến đây cũng rất được một tuần rồi, đã quen với trường lớp chưa? Đừng căng thẳng quá.”

Thầy ấy gọi học sinh nam kia là Lục Trì. Đầu lưỡi Đường Nhân lặp lại cái brand name này.

Lục Trì lắp bắp trả lời: “Dạ, dạ đc.”

nói chuyện lắp bắp không rõ, lại thu hút người khác ngoài ý muốn. Ngược với hiệ tượng tạo nên sự đối lập mãnh liệt, càng khiến cho Đường Nhân hứng thú.

Thầy giáo Ngô vỗ vỗ bả vai Lục Trì: “Về lớp đi, cố gắng lên, lần này đứng nhất trường hoàn toàn có thể là em lắm, đừng để cho thầy bế tắc.”

Lớp 14 là lớp kém cỏi nhất quả không sai, nhưng kỳ lạ là, bọn họ lại là hàng xóm ở kề bên lớp tự nhiên. Mà bây giờ, Đường Nhân lại thích cái loại an bài này.

“….. Đường Nhân?” Lâm Nhữ gọi Đường Nhân hoàn hồn.

Lâm Nhữ vừa đẹp nghe đc lời nói của chủ nhiệm lớp thoải mái và tự nhiên, Ngược lại thân mật và gần gũi nói: “Đường Nhân, em về lớp đi, cô sẽ lý giải cho cô giáo Hoàng Mẫn biết, không tồn tại việc gì đâu. May là đáp án của em vẫn tồn tại ở đây, làm văn hai mươi phút là đủ rồi, đợi lát nữa làm thêm một bài thi nữa. Cứ an tâm làm bài, dốc sức giành được hạng nhất.”

Lục Trì đưa đi túi đồng phục xoay người, khớp xương ví dụ, xương ngón tay thon dài. Nhưng trên bề mặt lại lộ rõ vẻ căng thẳng, vành tai đỏ ửng.

Đường Nhân nghe đc tiếng nói của Lâm Nhữ, trong tâm địa lập tức huýt sáo.

Sự tương phản này thật sự rất dễ thương.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *